06 September 2011

Chính trường rụng một lá nho

Chính trường rụng một lá nho

Hà Sĩ Phu
(Nhân ngày tiếp sứ giả phương Bắc - Đới Bình Quốc)

Mấy hôm nay trời oi ả, mưa nắng thất thường, có thể bạn thấy trong người bực bội. Tôi xin kể hầu bạn câu chuyện "to-nhỏ" tào lao để thư giãn. Tất nhiên có những chuyện "to-nhỏ" rất nghiêm túc như lời bác Hồ "Nước ta có vinh dự LỚN là một nước NHỎ mà đã anh dũng đánh thắng hai đế quốc TO là Pháp và Mỹ" (nhưng bác không biết rồi một "đế quốc TO" khác lại bắt mình thử thách), song dân thì vốn "gian" nên nhiều lúc cứ đem tất cả sự to-nhỏ ra mà cười với nhau:

Ở một nước nho nhỏ có một thủ đô rất to
Trong cái thủ đô rất to có những con đường rất nhỏ
Bên những con đường rất nhỏ có những cái biệt thự rất to
Trong cái biệt thự rất to có những cô "vợ nhỏ"
Những cô "vợ nhỏ" là vui thú của những quan rất to
Những quan rất to hay xách những cái cặp nho nhỏ
Trong những cái cặp nho nhỏ có những dự án rất to
Những dự án rất to thường mang lại những hiệu quả rất nhỏ
Hiệu quả nho nhỏ nhưng thất thoát lại rất to
Thất thoát rất to nhưng ở nước ta chỉ là chuyện…
                                                                    nhỏ như con thỏ...


Thế rồi đến chương trình khai thác bô-xít, đáng lẽ là chuyện to phải thông qua Quốc hội, người ta bèn chia thành nhiều đề án nhỏ , thế là trót lọt…

Nhưng đề án này ở tầm "bộ Chính trị đã thông qua" nên phải đâu chuyện nhỏ, lại thành to…, lúc to lúc nhỏ như cái "của…nợ "!

Nhưng chuyện to-nhỏ này mới gớm. Xin chép nguyên văn bài Ðón Sứ Tàu, mà một Blog đã kể lại theo truyền thuyết:

Triều đình chuẩn bị đón sứ nhà Thanh sang nước ta. Chúa nghe nói tên này là kẻ hống hách, hợm hĩnh, bèn kêu (Trạng) Quỳnh vào, giao cho giữ việc nghênh tiếp.

Quỳnh phụng mạng vua, đồng thời xin triệu thêm bà Ðoàn Thị Ðiểm giả làm người bán hàng nước cho khách qua đường, còn mình giả trang làm anh lái đò đưa sứ bộ qua sông.

Khách Tàu đến, đi ngang quán bà Ðiểm, thấy trong hàng có một cô gái xinh xắn ngồi bán, liền hùa nhau kéo vào uống nước, sẵn thói buông lời chọc ghẹo, bỡn cợt. Một tên líu lo đọc bâng quơ:
"Nam bang nhất thốn thổ bất tri nhân canh"
邦一  
(Một tấc đất nước Nam không biết bao nhiêu người cày, ý cho rằng đàn bà nước Nam lẳng lơ)

Bà Ðiểm đang nhai trầu, nhổ toẹt một bãi, đọc:
"Bắc quốc chư đại phu, giai do thử đồ xuất"
 
(Bọn quan quyền phương Bắc đều từ chỗ đó mà ra cả )

Nghe xong câu ấy, cả bọn ngừng uống nước, tròn mắt, há hốc miệng nhìn bà Ðiểm. Chúng không thể ngờ rằng một bà bán nước bên đường lại có sức học kinh người đến thế ! (Hết trích).

Tên sứ giả ra câu đối đã có ý cậy thế nước lớn nói lời khinh miệt, chẳng ngờ bị cú "phản biện" trời giáng: những vị tai TO mặt LỚN nhất của nước LỚN nhất của quý ngài cũng từ cái chốn NHỎ nhất, như của những người NHỎ nhất (ngày xưa còn trọng nam khinh nữ) ở cái xứ NHỎ nhất này như tôi đây mà chui ra! Vậy ai to hơn, cái gì to hơn?

Lời giải đáp đầy tính sinh học và hình học (géometrie) không cãi vào đâu được. Vũ khí trời cho nằm ngay trong thân thể mình, nhưng có thành vũ khí được hay không là do cái khí chất anh hùng từ trong tim trong máu mình có còn hay không thôi.

Thế mà những kẻ có vũ khí tuyệt đối trong tay là sức mạnh nhân dân, sức mạnh của tám chục triệu Đoàn Thị Điểm-Trạng Quỳnh, lại mang danh đại diện Tổ quốc, mà tự quỳ xuống trước mặt những tên sứ giả vô danh phương Bắc, nói lời bán nước, xỉ nhục đồng bào, làm nhục quốc thể…thì những cái mặt "đại diện" (rất đại) ấy liệu có dám đối diện với cái "nhất thốn thổ" của con cháu Bà Trưng Bà Triệu như các chị Minh Hằng, Phương Bích, Kim Tiến…hôm nay hay không?

Nói cái "sự đời" lại động đến cái lá nho. Trời sinh cái lá có diện tích "tương đối" và hình dáng mỹ thuật đủ để làm chức phận che. Có khi cả một "tòa thiên nhiên" tuyệt mỹ cũng cần chút lá để giấu bớt cái đẹp khiến cho cái đẹp thành vô biên. Nhưng có khi ngược lại, cái xấu toàn cục cũng cần chiếc lá che mặt như một ẩn số để níu kéo chút hy vọng, để sự đời khỏi bị đẩy đến chỗ tận cùng.

Nhưng nếu quá đáng, Trời cũng không thương được, nổi lên một "trận gió cuốn cờ" thì lá che cũng rụng, thế là "Point final" !

Khi giới văn nghệ sĩ đầy tính văn hóa và tế nhị đã phải thốt lên "Rõ rồi nhé, rõ mồn một rồi nhé", Thôi nhé, hiểu quá rõ rồi… thì biết mùa lá nho đã rụng tả tơi theo đồng chí "Nguyễn Trường Tô… hô" hết cả.

Chế độ Phong kiến thường dùng những con số lớn như "cửu trùng", muôn năm, vạn tuế… để mô tả những cái lớn lao, trang trọng, trong khi lại khinh thường phụ nữ, và giả đạo đức bằng cách dè bỉu bộ phận kín đáo, nơi "Bắc quốc chư đại phu, giai do thử đồ xuất" ! Chẳng biết có phải để lột trần sự đạo đức giả ấy mà các cụ nhà ta ngày xưa cũng dùng những con số rất lớn như "ba vạn, chín nghìn" để gọi cái nơi khiêm tốn của mình (thực ra là vĩ đại), qua mặt những "cửu trùng, vạn tuế" hay không?

Viết đến đây, tôi xin phép nhắc đến một câu thơ trước đây của mình, liên hệ khăng khít cái nhỏ đơn chiếc với cái lớn lao:

Chính trường rụng một lá nho
Tái tê Ba vạn, tô hô Chín nghìn

nhưng tôi đã sửa lại thành: Tái tê Ba vạn, tô hô Cửu trùng… cho rõ cái ý đối chiếu ấy.

Ngẫm ra tầm cỡ người thấp người cao, nước lớn nước nhỏ cũng do "kích thước" của nhân cách con người, nhân cách dân tộc mà ra cả.


Hà Sĩ Phu
Ngày 5-9-2011

Gần 40% Dân Chúng Âu Châu Mắc Bệnh Tâm Thần

Gần 40% Dân Chúng Âu Châu Mắc Bệnh Tâm Thần

(Nearly 40 percent of Europeans suffer mental illness)

By Kate Kelland | Reuters – 15 hrs ago
 
Luân Đôn (Reuters) – Theo một cuộc khảo cứu rộng rãi mới đây, khoảng 165 triệu dân Âu Châu tức 38% dân số hiện đang khổ sở vì bệnh tâm thần và xáo trộn thần kinh do đầu óc bị khủng hoảng bởi các bệnh như buồn chán (depression), xao xuyến lo âu (anxiety), mất ngủ (insomnia) hoặc lãng đãng (dementia)
           
Chỉ có khoảng một phần ba con số nói trên là được chữa trị và cung cấp thuốc men cần thiết. Bệnh tâm thần tạo ra một gánh nặng khổng lồ về kinh tế và xã hội – ước tính khoảng ngàn tỉ euros - khi những người bị bệnh quá nặng không còn khả năng làm việc và những mối liên hệ cá nhân suy sụp. Những tác giả của cuộc nghiên cứu nói rằng "Xáo trộn thần kinh đã và đang trở thành thách đố về sức khỏe lớn nhất của Âu Châu trong Thế Kỷ 21."
           
Trong khi đó một vài công ty dược phẩm lớn lại thoái thác đầu tư vào việc khảo cứu để tìm hiểu sự vận hành của não bộ khiến ảnh hưởng như thế nào tới hành động của con người và đẩy gánh nặng đó cho chính phủ và các hội y tế thiện nguyện. Giáo Sư Hans Ulrich Wittchen – giám đốc viện nghiên cứu tâm lý và tâm lý trị liệu tại Dresden University, Đức và cũng là người cầm đầu cuộc điều tra về cuộc khảo cứu ở Âu Châu nói rằng "Cách biệt lớn lao về chữa trị...cần phải được khép lại." và

"Một số ít người được chữa trị lại bị trì hoãn khoảng vài năm và ít khi được trị liệu bằng phương thức mới nhất."  Giáo Sư Wittchen cầm đầu một cuộc khảo cứu kéo dài ba năm trong 30 quốc gia Âu Châu – 27 quốc gia là hội viên của Liên Hiệp Âu Châu cộng thêm Thụy Sĩ, Iceland và Na Uy (Norway) với dân số khoảng  514 triệu.

Hiện chưa có sự so sánh trực tiếp giữa căn bệnh hiện đang thịnh hành ở Âu Châu với các khu vực khác trên thế giới - vì mỗi nơi xử dụng những khảo hướng khác nhau.

Toán nghiên cứu của GS. Wittchen xem xét khoảng 100 người bị xáo trộn não bộ nghiêm trọng - từ xao xuyến lo âu, buồn chán cho tới ngớ ngẩn (schizophrenia) cũng như những xáo trộn thần kinh nghiêm trọng như động kinh (epilepsy), mất trí nhớ (Parkinson) và suy nhược óc (sclerosis). Tại London, GS. Wittchen cho các phóng viên biết kết quả nghiên cứu của European College of Neuropsychopharmcology (ENCP) ấn hành vào Thứ Hai cho thấy một "gánh nặng quá sức" của bệnh xáo trộn tâm thần và não bộ.

Bệnh tâm thần là nguyên do chính gây tử vong, tàn tật và gánh nặng kinh tế trên toàn thế giới và cơ quan Y Tế Thế Giới (World Health Organization) tiên đoán rằng vào năm 2020, bệnh buồn chán (depression) sẽ là nguyên do đứng hàng thứ nhì tạo nên gánh nặng bệnh tật cho toàn cầu xuyên suốt nhiều thời đại.

GS. Wittchen nói rằng tại Âu Châu tương lai khốc liệt đã tới sớm mà những căn bệnh do xáo trộn não bộ vốn đã tạo nên gánh nặng về y tế cho Liên Hiệp Âu Châu.

Bốn điều kiện tàn tật nhất, đo lường bởi tiêu chuẩn gọi là DALY (disability-adjusted life years) dùng để so sánh tác động của một vài loại bệnh buồn chán (depression), ngớ ngẩn (dementias) chẳng hạn như mất trí nhớ (Alzheimer), thiếu máu lên óc (vascular dementia) nghiện rượu và nghẹt tim (stroke).

Cuộc khảo cứu trước đây của Âu Châu về những xáo trộn của não bộ được xuất bản năm 2005 bao gồm số lượng dân chúng nhỏ hơn, khoảng 301 triệu người, cho thấy 27% người lớn ở Âu Châu mắc bệnh tâm thần.

Mặc dù cuộc khảo cứu năm 2005 không thể so sánh trực tiếp với khám phá mới nhất vì số lượng dân chúng được nghiên cứu cao hơn- đã cho thấy phí tổn cho những căn bệnh này lên tới khoảng 386 tỷ euros (tức 555 tỷ lúc bấy giờ). Toán nghiên cứu của GS. Wittchen còn phải chung kết tầm ảnh hưởng kinh tế của cuộc khảo cứu đó, nhưng ông cho biết phí tổn còn "cao gấp bội" so với dự đoán của năm 2005.
           
Các nhà nghiên cứu nói rằng điều sinh tử (dứt khoát, quyết liệt) là các nhà làm chính sách y tế phải nhận thấy gánh nặng tài chính khủng khiếp và tìm ra những phương thức khám phá những bệnh nhân tiềm tàng (chớm phát)- có thể là qua chẩn đoán bằng thí nghiệm (screening) - và có biện pháp trị liệu ưu tiên ngay lập tức. GS. Wittchen nói rằng "Bởi vì những xáo trộn về thần kinh thường khởi đầu sớm trong đời và chúng sẽ  trở thành ác tính về sau này. Chỉ có trị liệu ngay từ lúc còn trẻ mới ngăn ngừa hữu hiệu rủi ro gia tăng rồi trở nên nghiêm trọng cho bệnh nhân trong tương lai."
           
David Nutt, một chuyên viên về dược lý thần kinh trị liệu (neuropsychopharmacology) ở Imperial College London, dù không tham gia vào cuộc khảo cứu nhưng đồng ý rằng " Nếu chúng ta can thiệp sớm thì chúng ta có thể đổi thay tiến trình phát triển của căn bệnh khiến không phải không tránh được tàn tật." Ông nhấn mạnh thêm " Nếu chúng ta thật sự không muốn đẩy nguồn dự trữ khổng lồ (resevoir) của bệnh tâm thần và xáo trộn não bộ sang một vài thế kỷ tiếp nối, thì chúng ta phải đầu tư ngay bây giờ và nhiều hơn."

(Tường trình bởi Kate Kelland. Matthew Jones hiệu đính )
Bản dịch của Đào Văn Bình
09/05/2011

Phụ chú của người dịch:

Nhân loại đã phải trả một giá quá đắt cho những tiện nghi vật chất mà họ đang thụ hưởng như: những tòa building cao ngất, những chiếc xe hơi đắt tiền, những máy móc tối tân, chiếc điện thoại cầm tay, chiếc truyền hình mỏng, máy điện tử, những bộ quần áo sang trọng, những đầu tóc kiểu cọ, những sòng bài để "giải trí", những buổi trình diễn nhạc Pop, nhạc Rap cuồng loạn, những tạp chí, phim ảnh dâm ô bạo động, những khu giải trí thượng lưu, những món ăn cầu kỳ, khoái khẩu…Và còn rất nhiều, rất nhiều những nhu cầu xa xỉ  khác nữa.

Một nền văn minh chói lòa mà người Tây Phương kiêu hãnh tới mức độ đem pháo thuyền đi chinh phục khắp nơi để truyền bá và rao giảng…sau hai thế kỷ, kết cuộc ngày nay như thế đó. Tiền đâu để đổ vào đầu tư hầu ngăn chặn một kho dự trữ (resevoir) bệnh thần kinh khổng lồ và vô tận trong khi kinh tế toàn bộ Âu Châu đang suy thoái nghiêm trọng?

Từ đây đến năm 2020 theo như báo cáo của cơ quan Y Tế Thế Giới, sẽ có nhiều triệu người Âu Châu tàn tật, tức trở thành phế nhân bởi các căn bệnh tâm thần và xáo trộn não bộ, nếu không được chữa trị ngay bây giờ. Cứ thử tưởng tượng vào năm đó, một người Á Châu hoặc Phi Châu du lịch Âu Châu - thật kinh hoàng khi thấy tại các thành phố lớn, hàng ngàn, hàng ngàn người cứ lang thang trên đường phố như người mất hồn. Họ không sao tìm được đường về nhà vì họ mắt bệnh lãng đãng (dementia). Rồi tại các công viên hàng ngàn, hàng ngàn người đang cúi đầu ngồi ủ rũ như những pho tượng đá buồn. Không ai nói với ai một lời. Xin thưa họ là những người mắc bệnh buồn chán (depression). Thành phố trở nên một thành phố ma quái như thường mô tả ở các địa ngục.

Làm thế nào để chữa trị đây? Phải chăng đã đến lúc Tây Phương cần hướng về Đông Phương để tìm hiểu triết lý sống như "tri túc thiểu dụng", "cư trần lạc đạo" và nhất là Thiền Định để cân bằng não bộ. Triết lý Tâm-Cảnh của Đạo Phật thật khoa học. Theo Phật Giáo, Tâm và Cảnh là Một. Khi Tâm nhiễm cảnh hối hả thì tâm loạn động. Khi Tâm nhiễm cảnh yên bình thì tâm thanh tịnh. Khi tâm loạn động thì ảnh hưởng ngay tới não bộ. Tất cả các bệnh nói ở trên đều do cái Tâm loạn động mà ra. Theo tôi, nghiên cứu thì nghiên cứu được, nhưng không có thuốc nào chữa được, ngoại trừ chữa Bệnh Tâm. Tôi không biết ngoài Thiền Định ra, nhân loại còn có phương thức nào chữa bệnh Tâm hay hơn không? Xin phổ biến cho Âu Châu biết.

Thế nhưng do năng khiếu thông minh đặc biệt về khoa học, khám phá và chế tạo ra máy móc tối tân, người Âu Châu thường tự thị, coi thường cách sống hoặc triết lý sống của Á Châu. Đây là một vấn nạn và cũng có thể là nghiệp chướng của Âu Châu.

Báo cáo làm chúng ta kinh hoàng và chua xót. Tại sao định mệnh con người lại cay đắng như thế ? Có thể nào ra khỏi thảm họa này để trở về cái Tâm thanh thản, yên bình của thời mà con người chưa có súng đại bác, tàu bay, tàu bò, tàu thủy, bom nguyên tử, nhà máy điện hạt nhân, hỏa tiễn, phi thuyền con thoi, phi cơ không người lái?

Tình trạng bạo lực ở VN ngày càng nghiêm trọng

   
Văn Quang - Từ Sài Gòn, ngày 03.9.2011 

Tình trạng bạo lực ở VN ngày càng nghiêm trọng


Trong tuần này có một sự kiện đáng chú ý ở VN khiến dư luận bàng hoàng. Đó là vụ thảm sát cả gia đình tiệm vàng Ngọc Bích ở Bắc Giang vào ngày 24-8 vừa qua. Đáng chú ý hơn là thủ phạm chưa đầy 18 tuổi giết người không gớm tay chỉ để cướp của, hoàn toàn không có thù oán gì với nạn nhân. Hắn ra tay tàn độc, leo lên tận lầu 3, chém chết một hơi 4 người kể cả em bé mới 18 tháng tuổi. Sau đó bình tĩnh rửa tay, lau máu rồi chuồn êm.

Cả khu phố sáng hôm sau mới phát hiện ra, chỉ còn một em bé 8 tuổi thoát chết nhưng bị chém nhiều nhát và chặt đứt lìa cánh tay mang đi cấp cứu.

Tôi không tường thuật lại dài dòng vụ thảm sát ghê rợn này. Ở đây tôi chỉ đề cập đến tính chất bạo lực của thủ phạm thuộc loại mới lớn.
                                              
                                                  Hiện trường xẩy ra vụ thảm sát: Tiệm vàng Ngọc Bích

Vụ án tưởng như không có đầu mối, không để lại dấu vết này đã được khám phá nhanh chóng. Chỉ 1 ngày sau tung tích tội phạm đã được xác định và 6 ngày sau bị tóm ở gần biên giới. Đó là một điều đáng ghi nhận. Nhưng dư luận ngày càng thêm phẫn nộ vì tình trạng bạo lực ngày càng gia tăng. Dường như nó gia tăng với chiều hướng thuận của trận bão giá điên đảo đang hoành hành dữ dội. Dư luận càng gay gắt khi nhìn vào bản thân thủ phạm chưa đủ 18 tuổi.

Những đồng phạm của cuộc thảm sát

                              
                                                           Hình Lê Văn Luyện trước và sau cuộc thảm sát

Nhìn dáng vẻ sáng sủa của thủ phạm Lê Văn Luyện người ta tưởng đó là một sinh viên chứ không phải loại lang thang. Lại nhìn vào hoàn cảnh gia đình của thủ phạm, chưa phải là loại nghèo đến mạt rệp. Vậy mà "bỗng dưng" anh ta trở thành một tên cướp tàn bạo. Dư luận rất có lý khi cho rằng Luyện không chỉ hành động một mình. Hơn thế, không thể nói anh ta không có "đồng bọn". Ít nhất cũng có Trương Thanh Hồng đón đường đưa Luyện đi băng bó vết thương và nhờ bán vàng chuộc xe gắn máy, bên cạnh đó là ông chú Lê Văn Nghị ở Lạng Sơn đã cho Luyện trú ngụ 4 ngày và cho cất giấu số vàng cướp được. Sau đó Nghị còn đưa đến gặp Hoàng Văn Trai để giúp vượt biên. Nghị và Trai đã dẫn Luyện đến trốn tại một nhà của người tên Lan ở Bằng Tường, Trung Quốc. Chiều 31-8, Luyện quay về Việt Nam nhưng đi đến khu vực Đồn biên phòng Na Hinh thì bị bắt. Một nguồn tin mới cho biết, chính Hoàng Văn Trai sau khi bị điều tra đã điện thoại báo cho công an bắt thủ phạm khi vừa về đến VN.

Đồng phạm đáng nói hơn là chính bố mẹ đẻ của Luyện. Cảnh sát đã tìm thấy túi nilon to đựng nhiều vòng cổ, 13 vòng đeo tay, 199 nhẫn vàng (chừng 50 cây vàng) chôn phía sau nhà, ông Trương Văn Miên (bố của Luyện). Lúc đó ông Miên mới thừa nhận, đã nghe con trai thú nhận là thủ phạm gây án. Luyện gọi điện thoại về cho bố nói đang ở Lạng Sơn, nhờ ông đem số vàng giấu trong tủ trên tầng 2 mang cất giấu. Ông Miên đã đào hố, chôn túi vàng ở cạnh chuồng gà. Trong khi đó, mẹ của Luyện đã mang chiếc áo dính máu của con để lại ở nhà giặt sạch phi tang.

Với bằng ấy người biết rõ tội ác của Luyện mà tích cực tiếp tay, tất nhiên họ đều mong được chia chác trong vụ cướp này. Không một người nào có ý trình báo đủ chứng tỏ cái "tinh thần trộm cướp" bằng mọi giá ấy đã ăn vào trong lòng người lâu nay vẫn được gọi là quê mùa chất phác ấy như thế nào.

Dù cuộc điều tra còn đang tiến hành nhưng có thể nhìn rõ cả bọn người tiếp tay cho Luyện đều là đồng phạm cực kỳ nguy hiểm. Dù cho pháp luật quy định thủ phạm chưa đầy 18 tuổi, sẽ không bị tử hình, nhưng 100% dư luận đều cho rằng cần phải xử tử mới đúng mức. Có người quá căm giận đã phát biểu rằng với tội ác man rợ này có chết đến trăm lần vẫn chưa đền được hết tội.

Ảnh hưởng ngoài xã hội

Vụ thảm sát khiến người dân càng lo lắng vì cuộc sống luôn thiếu an ninh, làm dấy lên dư luận bất bình, không thể an cư lạc nghiệp. Nhà nào nhà nấy trở nên lo ngay ngáy. Từ ông nhà giàu đến anh có máu mặt trong khu phố đều lo sốt vó. Dư luận còn đang sôi nổi, ở đâu cũng thấy bàn tán xôn xao.
Đành rằng trộm cướp thì ở bất cứ xã hội nào, bất cứ thời đại nào cũng có. Nhưng những năm tháng gần đây ở VN hiện tượng này trở nên gay gắt hơn. Trộm cướp như cơm bữa, có thể xảy ra bất kỳ lúc nào, bất cứ ở đâu. Nếu đi dạo phố, bạn hãy nhìn ở khắp các cửa hàng, cửa hiệu, nơi nào cũng có một vài anh bảo vệ, lưng đeo roi điện, lủng lẳng chiếc dùi cui, đứng lăm lăm sẵn sàng đối phó với mọi biến động lúc nào cũng có thể xảy ra. Đừng nói tới các cửa tiệm vàng bạc, các khách sạn lớn nhỏ, các công ty xí nghiệp, ngay cả những hàng ăn, tiệm nước cũng có bảo vệ. Đúng là công ty bảo vệ được mùa làm ăn lớn. Thoạt trông có vẻ đẹp và có trật tự, nhưng thật ra đó là biểu hiện của sự mất an ninh. Chỉ cần lơ là một chút thôi là bạn có thể bị "luộc" ngay cái đồng hồ đeo tay, giựt cái Điện Thoại đi động đắt tiền, không may bị giựt luôn chiếc bóp. Bạn đi taxi cũng bị ăn gian, một cuốc taxi từ chợ Bến Thành đến sân bay Tân Sơn Nhất bị "chém" tới 3 triệu đồng! Nếu bạn ở ngân hàng ra thì phải tính trước "đại lộ kinh hoàng" đang đợi ở phía trước. Tuy đã đề phòng cẩn mật, nhưng chẳng bao giờ đề phòng được hết mọi chuyện bất ngờ. Thế nên những vụ cướp của giết người vẫn xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, giữa chốn đông người. Cơ quan an ninh cũng không đi theo bảo vệ bạn được. Bạn phải tự bảo vệ lấy mình thôi. Đó là hiện tượng bất trị của xã hội.

                                                                  Thông tin vị trí tuyển dụng
                                            Tên Công ty:          CP BAO VE BINH AN
                                                    Địa chỉ:         125; Nguyễn Cửu Văn;p17;q.bình Thạnh   
                                                                         là một trong những công ty bảo vệ có uy tín và tầm cỡ.
                                                Điện thoại:         0949758630
                                       Quy mô Công ty:         Trên 500 người ...
               
                          Một toán Nhân viên Bảo Vệ cung ứng nhu cầu đòi hởi của các cơ sở thương mãi tại Sài Gòn.

Lúc nào cũng có thể bị hành hung

Tính chất ngang ngược, hành động tàn ác, suy nghĩ ngông cuồng ngày càng nhiều trên mọi lãnh vực. Từ việc đi chơi, chỉ một cái nhìn bị coi là "nhìn đểu" cũng bị "xử đẹp" ngay lập tức. Bạn hãy cẩn thận, đôi khi với người đẹp, hấp dẫn quá cũng có thể bị những dân chơi gây chuyện. Họ chỉ muốn chứng tỏ mình là "anh hùng". Có lẽ ở VN "ra ngõ cũng gặp anh hùng" nên các chú nhóc cũng muốn kiếm một địa vị cho đáng mặt "làm trai".. Từ những ý nghĩ đọng trong tiềm thức cộng thêm với sự suy thoái về kinh tế, nay biến thành cái "mốt" của những chàng trai trẻ mới vào đời. Một vụ tông xe giữa đường cũng trở thành án mạng. Một vụ đuổi gà cũng giết người. Một bằng chứng nhỏ như ngày 24-8, tại xã Bình Tân, huyện Bình Sơn - Quảng Ngãi, tức giận khi thấy vợ chồng bà Bùi Thị Bông (SN 1957) và ông Nguyễn Thể đuổi gà của mình đang ăn lúa ruộng, Võ Chí Thông (SN 1996) đã đâm bà Bông chết tại chỗ. Còn biết bao nhiêu vụ cướp của giết người, vụ hành hung vô lý, án mạng lãng nhách như thế nữa đã và đang có chiều hướng gia tăng.

Đi tìm nguyên nhân:
Các nhà tâm ly học đang ra sức tìm kiếm nguyên nhân.

- Ông Trần Minh Sơn, kiểm sát viên Viện Kiểm Sát TP Sài Gòn nhận định:
"Tôi đã tham gia nhiều phiên tòa xét xử các vụ án giết người mà bị cáo là những người tuổi đời còn rất trẻ.
Có thể nói những vụ án do những người trẻ tuổi thực hiện đã trở nên phổ biến và tính chất, hành vi ngày càng nguy hiểm".
- Ông Trương Văn Vỹ, giảng viên xã hội học tội phạm Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn – ĐH Quốc gia TPSài Gòn kết luận:
"Từ những vụ giết người man rợ vừa qua cho thấy đây là một hiện tượng xã hội đáng lo ngại, tiềm ẩn nguy cơ lớn về sự suy đồi những giá trị đạo đức.

Về mặt xã hội, cần tăng cường giáo dục đạo đức, rèn luyện kỹ năng sống cho thanh thiếu niên. Thế nhưng hiện nay, giáo dục đạo đức là một vấn đề đang bị bỏ ngỏ".

Về phía người dân lại có nhiều nhận định khác:
- Bạn Minh Kháng viết:
"Nội dung giáo dục xơ cứng; lối sống bầy đàn (tranh giành, xô lấn...); thực dụng (như hình ảnh đổ xô mua vàng, chạy chọt tìm chỗ làm ngon ăn...); tham quyền cố vị...; thì làm sao có được đạo đức tốt".
- Bạn Phúc nêu ý kiến:
"Tất cả là do sức ép của đồng tiền thôi... Khoảng cách giàu nghèo quá lớn đang diễn ra ở Việt Nam, thêm vào đó là sự quản lý và giáo dục không hợp lý. Có rất nhiều thứ đang góp phần gây ra hiện tượng trên. Ai cũng biết nhưng chỉ một người không biết."
- Bạn Áo hoa:
"Thẳng thắn mà nhìn nhận rằng, đạo đức xã hội đang xuống cấp nghiêm trọng, đồng tiền đang chi phối nhiều thứ, đâu đâu cũng thấy cảnh ức hiếp, chạy chọt, ngay cả nơi cần nhân văn nhất như bệnh viện, nhà trường cũng đầy rẫy tiêu cực.

Một đứa bé học lớp 2 cũng biết buồn tủi nhận ra rằng nó bị lôi ra khỏi lớp chọn do cha mẹ chúng không kịp "lo" cho nhà trường. Giáo dục suông sẽ không làm cho bọn trẻ tiếp thu nhiều bằng những gì thực tế đang xảy ra hằng ngày trong mắt chúng.Vậy làm sao mà giáo dục được!..."

Thứ thuốc nào trị được căn bệnh này? Câu hỏi đặt ra cho những người có trách nhiệm với cả một thế hệ trẻ VN! 

Trả lời một số bạn đọc về bài viết:

                                 "Gặp con gái cố Chuẩn tướng Lê Văn Hưng"

                                      


Nhân đây, tôi xin trả lời một số thắc mắc của khá nhiều bạn đọc về một bài viết của tôi.

Trong tuần vừa qua, có một vài trang web đưa tin và có nhiều bạn bè gửi cho tôi cùng nhiều diễn đàn về bài "Gặp con đầu lòng của cố Chuẩn tướng Lê Văn Hưng". Nhiều bạn đọc cứ nghĩ đó là bài tôi mới viết từ tháng 7-2011. Thật ra bài này tôi đã viết trong loạt bài "Lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự" số 265, ngày 06-7-2008, tức là đã cách đây hơn 3 năm.

Theo tôi hiểu thì việc đưa bài này lên các trang web gần đây là do thiện chí của người đưa tin mong muốn kêu gọi thân hữu giúp đỡ thêm cho người con gái đầu lòng của cố Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng là chị Lê Ánh Tuyết hiện đang ở TP Sài Gòn và đang gặp nhiều khó khăn. Thay mặt chị Tuyết, xin cảm ơn tấm lòng của những bạn đã đưa tin.

Số nhà và số điện thoại đều sai

Tôi xin trả lời ngay không phải do tôi phổ biến lại bài này. Từ ngày 06-7-2008 đến nay tôi chưa hề gặp lại chị Tuyết nên không biết rõ hiện nay cuộc sống của chị ấy cùng bà mẹ là vợ cũ của cố Chuẩn Tướng Hưng ra sao. Rất có thể số nhà và địa chỉ của chị Tuyết đã thay đổi, số điện thoại cũng đã thay đổi.
Như các bạn đã biết ở Sài Gòn đó là chuyện thường tình. Sự thay đổi có khi do chính chủ nhân muốn và cũng có khi do sự thay tên đường phố, thay cả số nhà. Còn số điện thoại thì khỏi nói, tổng đài bỗng thay đổi, phải thêm số 3 hoặc số 4, số 7… tuỳ theo các hãng điện thoại . Nhất là những loại sim "khuyến mãi" mà người ta gọi là "sim rác", mua 100 được 200 là chuyện thường thấy nên chủ thuê bao thay đổi xoành xoạch. Vì thế số nhà và số điện thoại tôi đã phổ biến trong bài viết từ năm 2008 là:

Nhà số 25/510 Q, Phường 16, Quận Gò Vấp,TP.HCM. Điện thoại số 9846 212 (nhờ nhắn giùm chị Tuyết).
Còn số nhà và số điện thoại của một diễn đàn mới đây khác: Bà Nguyễn Xuân Mai - phu nhân của cố Chuẩn tướng Lê Văn Hưng. Chị Lê Ánh Tuyết - con gái của cố Chuẩn tướng Lê Văn Hưng - số điện thoại: (+84)122 2059 262.

Địa chỉ và số điện thoại chính xác:
Có một số bạn đọc tin mới này, muốn giúp đỡ nhưng chưa tìm được địa chỉ chính xác. Một người bạn tôi, anh NL đã nhờ tôi xác nhận lại số nhà và số điện thoại. Nhưng tôi gọi đến cả hai số cũ và mới đều được dịch vụ điện thoại trả lời là "số máy quý khách gọi không đúng". Vậy là cả hai số đều sai ?

Nhưng thực ra số ĐT sau chỉ thiếu con số 0 ở đầu. Tôi đã điện thoại và nói chuyện được với chị Tuyết. Chị xác nhận địa chỉ là do đường phố và số nhà đổi tên. Nay chị dùng điện thoại di động. (Từ nước ngoài gọi về phải thêm số 84, là mã số VN). Vậy xin thông báo cùng bạn đọc địa chỉ chính xác của chị Tuyết như sau:

* Địa chỉ nhà : 7/ 10 đường 20, phường 6 Gò Vấp, TP. HCM. VN
* Số điện thoại di động : 01-22-2059-262
* Địa chỉ e mail :  tuyetleanh2007@yahoo.com.vn

Chị Ánh Tuyết cũng nhờ tìm hai (2) người em cùng cha khác mẹ tên HẢI và HÀ, đi vượt biên với mẹ là bà Phạm thị Kim Hoàng, người vợ sau của cố Chuẩn Tướng, đã anh dũng ở lại cùng cố Chuẩn Tướng cho đến phút cuối cùng.

Văn Quang
Sài Gòn - 03-9-2011

05 September 2011

Tưởng niệm Cố Thượng-Thư Học-Giả Phạm Quỳnh

Tưởng niệm Cố Thượng-Thư Học-Giả Phạm Quỳnh

       "Thô bạo, bt công, gây hn thù, và to mm"

Xin hãy đọc đon văn sau đây :

"Không thể chi cãi được rng đt nước này đang tri qua mt cuc khng hoảng, có th là khng hong tăng trưởng, cách gì thì cũng là mt khng hong khá sâu sắc, và nhiu người không nghi ng gì mc đ nghiêm trng ca nó.

Sự phát trin kinh tế, s thnh vượng vt cht có th d dàng đo đếm, đánh giá được: các ch s, các thng kê khéo léo, các biu đ d dàng hin th chúng thành các đường cong biu din. Nhưng một trạng thái bất ổn về tinh thần biểu lộ trong những lĩnh vực không cân đong đo đếm được thì khó nắm bắt hơn nhiều.

nhiu nước khác, văn chương, báo chí cho biết tình hình các chuyn đng và dao động ca công lun, phn ánh thái đ hay miêu t các tâm trạng, cung cp các du hiu quý giá v cuc sng sâu kín ca dân chúng, nhưng ở đt nước này, vì nhiu lý do mà nói ra s rt dài, nhng phương tiện đó gần như không có.

Đến mc mt nhà quan sát tò mò mun tìm hiu cuc sng sâu kín ca dân tc này, đặc bit nếu anh ta li không nói được ngôn ng ca nó, không hoà mình được vào cuc sng bn đa, s không biết mình phi da trên cái gì đ mà quan sát. Thậm chí đôi khi anh ta còn không nm bt được nhng biu l ra bên ngoài của người dân: hoc anh ta không hiu, hoc anh ta hiu sai. Và nếu anh ta hài lòng với các tài liu chính thc, vn rt di dào và dài dòng, anh ta s chia sẻ một s lc quan gi to, rt ít tht và rt nhiu gi!

Phải chăng nói như thế có nghĩa là cnh khng hong mà chúng ta va nói ở trên và tình trạng tinh thn bt n sinh ra t đó là điu mt nhà quan sát sành sỏi không th nm bt được?

Bất k ai chu khó nghiên cu cuc sng ca người dân nước Nam mà không dừng li nhng khía cnh hi ht bên ngoài đu nhn ra rt nhiu du hiu tố cáo cảnh tượng khng hong và bt n đó. Và người ta s ngc nhiên khi thy chỉ trong vài năm mà đã có nhng biến đi sâu sc trong ý thc, tp tc và tâm trạng ca các tng lp dân chúng khác nhau.

Một s tiến hoá đang tr thành hin thc không din ra theo đường thng mà người ta mun gán nó theo nhng du hiu b ngoài, mà đó là mt cuc tiến hoá lộ ra rất nhiu khó khăn và trc tr, nhiu sóng gió, gian truân, đau đn."

Đọc xong ta có cm giác như tác giả là mt nhà hot đng dân ch viết v tình hình Việt Nam ngày nay vi nhng nhn xét rt sâu sc v "khng hong xã hội", v báo chí và văn hc.

Nhưng không phải….

Tác giả đon văn trên chính là nhà đi trí thc Phm Qunh viết vào năm 1929 – cách nay 82 năm nhưng vẫn còn tươi rói tính cách thời s . Người ta phi git mình khi đọc đon viết sau đây ca ông :

"  Giờ đây, mt trng thái tinh thn bt n đang trùm lên đt nước này, nó có thực và khó s thy được như khí quyển, mt khí quyn tích đy đin dông bão.

Trạng thái tinh thn bt n này là do các nguyên nhân v đo đc, xã hi và chính trị. …. Trt t mi do cuc xâm chiếm thiết lp và s phát trin kinh tế của đt nước đã làm đo ln trt t th bc cũ. Các tng lp mi hình thành nhờ s phát trin chung và cũng t hoàn cnh mi đang du nhp vào đt nước các tập tc mi, ban đu thì thành ph, sau đó ngày càng thm sâu vào các vùng nông thôn. Chúng mâu thuẫn vi các thói quen lâu đi, va chm vi nhng khuôn khổ xã hi cũ, làm tan rã nn tng cũ ca gia đình và làng xã. H quả tất yếu là mt s ri lon trong tp tc, cũng nghiêm trng như rối lon ng trị trong đầu óc con người.

Nhưng nếu đúng là giá tr ca mt đt nước là tng lp tinh hoa, thì tng lp tinh hoa nước Nam hin gi li đang vô cùng chán nn, và h chán nn vì những lý do chính tr. Trong bài viết v ch nghĩa dân tc, chúng tôi đã lưu ý rằng người nước Nam có cm giác mình là nhng người xa l ngay trong đt nước h.

…Gộp tt c các nguyên nhân này li thì có mt trng thái tinh thn bt n chung, nó rồi s trôi qua thôi, cn phi hy vng thế, nhưng không phải vì thế mà lúc này không lo lắng, bi vì bt n đó làm cho cơ thể xã hi rơi vào trạng thái kháng cự yếu t nht, đúng vào thi đim trên toàn thế gii s lây nhim mt vài tư tưởng đang là điu đáng lo ngi nht."

Những đon trên trích trong bài "Tinh thn bt n" trong tp " Tiu lun viết bằng tiếng Pháp nhng năm 1922-1932" ca Phm Qunh , năm 2008 được nhóm Nguyễn Xuân Khánh, Nguyên Ngc, Ngô Quc Chiến và Phm Xuân Nguyên biên dịch, Phm Toàn gii thiu do nhà xut bn Tri Thc và trung tâm Đông Tây phát hành .

Sát gần vi tình hình hin nay còn phi k ti bài "Chính tr" ca tiên sinh viết vào năm 1929 :

""Vậy chính trị theo định nghĩa ở từ điển là gì? Đó là tất cả những gì liên quan đến công việc cai quản Nhà nước, đến công việc quản lý có hiệu quả mọi công việc công cộng, đến việc bảo vệ lợi ích tối cao của dân tộc.

Vậy thì, vì l gì mt công dân xng vi danh hiu này, cho dù danh hiu đó đã b hạ thấp ít nhiu, - và đó chính là trường hp ca k đang mun tr thành công dân ở xứ Đông Dương hay ở nước Nam – li có th không quan tâm đến công vic ca đất nước mình, nghĩa là quan tâm đến chính tr, cái chính tr như một nghệ thuật qun lý mi công vic ca đt nước sao cho tt đp?

Vì lẽ gì mt người nước Nam biết lo lng cho s phn thnh và tương lai của tổ quốc mình, li có th không tìm hiu xem t  quc mình được cai qun như thế nào, li không t hi liu các th thc cai qun hành chính hay cai quản hin nay có phù hp vi đt nước mình không, và nếu cn, thì phi tiến hành nhng ci cách, nhng ci tiến, nhng sa đi hoc nhng ci to hữu ích hoc cn thiết nào? Và nếu cái người nước Nam y phát hin thy có những lm dng, nhng sai sót hoc nhng vi phm, liu cái người nước Namy có th t buc ti mình không t cáo chúng ra?

Tất c nhng điu đó chính là chính tr, và đó không ch là quyn được làm mà còn là nghĩa v phi làm ca người công dân.

Và nếu, trong khi tranh lun v nhng vn đ li ích chung này, công dân nước Nam kia chỉ duy nht b thúc đy bi ước vng được có ích cho đt nước và đng bào mình, nếu như công dân ấy không bao gi mt bình tĩnh, mt kh năng làm chủ hoàn toàn bn thân, mt cái trung lp v tinh thn hay tính "trung dung" thành thói quen trải qua nhiu thế k văn hoá Khng giáo, nếu như công dân ấy không đem vào đó bất k đnh kiến nào, bt k s nóng ny nào, và hơn thế nữa, nếu công dân y luôn luôn gi mình trong phm vi hp pháp và tôn trng trt tự, thì có cái chính ph nào, dù có yếu bóng vía đến my, li có th coi hành vi và thái độ như thế ca công dân kia là mt ti ác?

Ngược li, mt chính ph quan tâm đến vic hoàn tt tt nhim v ca mình sẽ phi biết ơn những con người có thin chí này, nhng người làm hết sức mình đ soi t cái nim tin đó ca chính ph….Và trong hoàn cnh này, các bạn li không mun người nước Nam làm chính tr hay sao? Như thế chẳng khác nào các bn mun h th ơ với s phn ca đt nước h, đến tương lai con cháu họ, đến hnh phúc gia đình h, đến cuc sng ca chính họ!

…Dưới cái c kiếm tìm hnh phúc cho nhân dân, người ta ru ng và la di nhân dân bằng các o tưởng nguy him hoc gi trá. Vi chiêu bài chính tr này, nhng kẻ tầm thường nh vào nhng con người tt đp hơn họ đ giành ly chiến thắng, nhng người cung nhit nht thì vùng vy và đng ra trc li là láu cá nhất hng hoc là nhng k ít biết h thn hơn cả thì đng ra trc li.…

Bọn h duy trì trong xã hi mt tình trng siêu kích đng trin miên thun li cho sự bùng n mi loi hn thù, oán hn, mi loi tình cm xu vn đang ngủ yên trong đám đông. Đó chính là chính tr "làm chiêu bài cho đ điu ngu ngốc, cho mi th tham vng, và cho mi chuyn lười nhác" như Alphonse Daudet đã nói. Chính vì thế nó tr thành "cht hoà tan cc mnh ý thc con người", tr thành yếu t làm bi hoi tình cm và phong tc. Cái th chính trị đó luôn luôn đi kèm vi nhng cách thc thc thi ít nhiu được đem dùng phổ biến, bao gm t nhng li di trá ngu xun nht đến nhng do dm trơ trẽn nht, t các mưu mô xảo quyt nht đến hành đng mua chuc công nhiên nhất. Li ích chung, li ích ca nhân dân, lòng ái quc, s hoà hp xã hi, đó là những li l được dùng đ bin h cho s buông th mi dc vng và mi thói ích kỷ.

Dạng chính tr này, vn dĩ mi người đu có th tiếp cn được, t nhiên làm ny nở mi s tm thường. 

"Thô bo, bt công, gây hn thù, và to mm", nó làm những con người có giá tr tránh xa, nhưng lại phô ra nhng nét hp dn đc bit cho đám người bt tài, mưu mẹo, tham vng, ba hoa. S thích này bt đu lan truyền trong mt s gii người nước Nam.
Nhưng nếu đng bào chúng ta được tiếp xúc sâu rộng vi loi chính tr này, - và dường như đó là quy luật đ "tiến bộ" lên – thì chúng tôi mong mun s tiếp xúc đ tiến b đó càng xy ra mun càng tốt.

Kết lun phi rút ra t s so sánh như thế gia hai dng chính tr là rành rành rồi. Người nước Nam có th và cn phi làm chính tr, nhưng đó là chính trị theo nghĩa th nht đã đem ra phân tích: cái chính tr ca li ích chung đòi hi mt sự toàn tâm toàn ý cho việc công. Ngược li, người nước Nam phi tránh cái chính trị có xu hướng m dân, nó ve vãn nhân dân đ la di nhân dân, và bt chp thực tế, khiến nhân dân lao vào các o tưởng nguy him và không th thc hin được."

Rõ ràng cái thứ  chính tr "Thô bo, bt công, gây hn thù, và to mm" chính là cái thứ chính tr ngày nay đang được thc hin khiến cho "nhng con người có giá trị tránh xa, nhưng lại phô ra nhng nét hp dn đc bit cho đám người bất tài, mưu mẹo, tham vng, ba hoa…"

82 năm sau, (1929 – 2011)  nhng ý kiến ca Phm Qunh vn còn nguyên giá trị hin thc khiến người ta phi tôn vinh ông như một thiên tài .

Trong dịp ra mt cun "Tiu lun" ca Phm Qunh, nhà văn Nguyên Ngc đã phát biểu :

" Tôi lấy làm vinh dự và hạnh phúc được tham gia dịch tác phẩm của một học giả lớn nhất thế kỷ XX. Là người uyên thâm cả Đông lẫn Tây, mỗi tiểu luận của ông đều có giá trị như một công trình nghiên cứu hoàn chỉnh, Tây thì đến tận gốc Hy La, Đông thì tiêu biểu cho một trí thức có nền Hán học, Việt Nam học uyên thâm trước khi ông tiếp thu phương Tây học. Ngày nay chúng ta biết rất nhiều, nhất là những cái  lạ của phương Tây nhưng biết đến tận gốc thì không mấy người biết. Con người Phm Qunh là hin thân ca quá trình giáp mt Đông Tây, đó là số phn phương Đông nói chung và ca Vit Nam nói riêng."

Vậy mà con người vĩ đi đó đã b th tiêu vào tháng Tám năm 1945, bị vùi dp , chp cho cái mũ "tay sai ca thc dân Pháp và triu đình nhà Nguyễn" trong sut hơn nửa thế k va qua, cho dù mt tài liu mt Bo tàng Aixen Provence của thng đc Trung k Haelewyn gi Toàn quyn Decoux (tháng 8-1945) về Phm Qunh trong đó có câu kết:

"Dưới b ngoài nhã nhn và thn trng, con người đó là mt chiến sĩ không lay chuyển ni cho nn đc lp ca Vit Nam. Và đng hòng làm du tình cm yêu nước ca ông ta bng mt cương vị danh giá hoc tr lương hậu hĩ. Ông ta là một k thù không khoan nhượng nhưng cương quyết chng li s đô h ca nước Pháp."

Mãi hơn nửa thế k sau, t năm 2000, mt s tác phm ca Phm Qunh mi được xut bn : Mười ngày Huế, NXB Văn hc - 2001 , Mc lc Nam Phong, NXB Thuận hoá - 2002 , Lun gii Văn hc và Triết hc, NXB Thông tin, 2003 , Pháp du hành trình nhật ký, NXB Hi Nhà Văn, 2004 , Thượng Chi văn tp, NXB Văn hc, 2007 , Du ký Vit Nam, NXB Tr, 2007 , Phm Qunh - Tiu luận viết bng tiếng Pháp, NXB Tri thc, 2007 .•   
 
Mặc dầu bị thảm sát, bị bôi xoá, vùi dập , nhà đại trí thức yêu nước Phạm Quỳnh vẫn như ngôi sao mỗi ngày mỗi sáng hơn trong lòng dân tộc.

Hoa-Kỳ, Trung-Quốc, và học thuyết Kissinger

Hoa-Kỳ, Trung-Quốc, và học thuyết Kissinger


Nguyên tác: Giáo-sư Warren I.Cohen
Dịch giả: Trần Ngọc Cư


Điều mà người ta đã vui vẻ bỏ quên ở các cuộc tranh luận gay gắt hiện nay về các chính sách của chính quyền Obama là vấn đề Hoa Kỳ phải ứng xử thế nào với Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa. Tuy nhiên, nhiều nhà phân tích Mỹ, cả trong lẫn ngoài chính phủ, đã có những quan điểm rất khác nhau về cách quản lý mối quan hệ với Trung Quốc (TQ). Henry Kissinger, cùng với Richard Nixon, đã đóng góp to lớn cho việc mở ra những quan hệ với TQ vào đầu thập niên 1970. Cuốn sách vừa xuất bản của ông, On China (Bàn về Trung Quốc), là một nỗ lực biện minh dài dòng về những điều ông đã làm lúc bấy giờ và lý giải tư duy hiện nay của ông về phương cách tránh xung đột với một TQ đang trỗi dậy.


Sự gia tăng đột biến sức mạnh quân sự của TQ trong thập kỷ vừa qua đặt ra một mối đe dọa nghiêm trọng cho các lợi ích của Hoa Kỳ và cho trật tự quốc tế được thiết lập sau Thế chiến II. Cuộc đối đầu giữa Bắc Kinh và Washington tại Eo biển Đài Loan – nghĩa là, giữa hai cường quốc nguyên tử -- có thể được coi là một cuộc đối đầu nguy hiểm nhất hoàn cầu. Dù có bất đồng đến đâu về bản chất của mối đe dọa TQ, các chuyên gia cũng thực sự nhất trí cho rằng hai nước phải hợp tác với nhau.

Có một số chính trị gia và trí thức chỉ trích TQ gay gắt, trong đó nhiều người đã coi chính sách Mỹ kể từ khi chấm dứt Chiến tranh Lạnh đến nay là nhượng bộ vô nguyên tắc (appeasement). Dù quyết tâm chống cộng hay tha thiết cổ vũ cho nhân quyền, những người này đều muốn thay đổi chế độ bằng một nền dân chủ tự do cho TQ. Mặc dù chúng ta liên tục ngạc nhiên trong những năm qua trước sự sụp đổ của Liên Xô và ngọn triều cách mạng tại Trung Đông, nhưng những trở ngại cho những biến cố tương tự có thể xảy ra tại TQ là rất lớn. Hoa Kỳ chẳng làm được một điều gì đáng kể để mang lại "diễn biến hoà bình" cho xã hội TQ, một diễn biến mà các lãnh đạo và các nhà chính trị Mỹ đã kêu gọi kể từ thập niên 1950. Nước Trung Hoa mà chúng ta chứng kiến hiện nay là nước Trung Hoa mà chính phủ Hoa Kỳ phải đối phó trong một tương lai có thể thấy trước được.

Những nhận thức về "mối đe dọa TQ" xoay quanh khả năng ngày càng lớn của chính phủ TQ trong việc làm rối loạn trật tự quốc tế hiện hữu. Về quân sự, TQ đang thu thập những phương tiện chiến tranh nhằm phóng chiếu quyền lực của mình ra ngoài biên giới Đông Á và thách thức Hải quân Hoa Kỳ tại Tây Thái Bình Dương, cụ thể là trong vùng lân cận Đài Loan. Những thí nghiệm về chiến tranh mạng của TQ đã làm cho Lầu Năm Góc giao động. Về kinh tế, nhu cầu vĩ đại của TQ về nguyên vật liệu đã đẩy cao giá cả của rất nhiều thương phẩm. TQ đã mở rộng các hoạt động khai thác nguyên liệu đến mọi châu lục ngoại trừ Nam Cực và đã dùng thủ đoạn để thao túng thị trường khoáng sản "đất hiếm". TQ đã đặt ra hối suất giả tạo cho đồng nhân dân tệ bất chấp cả những khó khăn nó tạo ra cho Hoa Kỳ và nhiều nước khác. TQ đã trí trá tránh né những bổn phận đối với WTO về việc mở cửa thị trường nội địa và TQ đã gây nhiều thiệt hại to lớn [cho các công ty nước ngoài] vì đã coi thường quyền sở hữu trí tuệ. Về chính trị, TQ đã bao che một số quốc gia thù nghịch với Hoa Kỳ vì những vi phạm nhân quyền của họ: Miến Điện, Sudan, Uzbekistan, và Zimbabwe. Điều nghiêm trọng là, sự trỗi dậy của TQ đã cống hiến một mô hình thay thế cho mô hình dân chủ và thị trường tự do của phương Tây trong việc tổ chức quốc gia.

Không có một chỉ dấu rõ ràng nào cho thấy Bắc Kinh có ý định sẽ làm gì với quyền lực mới khôi phục của mình. Đường lối tuyên truyền chính thức của nhà nước nói rằng TQ không có ý định xâm lấn, rằng TQ vẫn còn là một nước đang phát triển, và rằng phải mất thêm nhiều thập kỷ nữa quân đội TQ mới có thể cạnh tranh với quân đội Hoa Kỳ. Nhưng mặt khác, nhiều sĩ quan cấp cao trong Giải phóng quân Nhân dân và một số trí thức TQ lại tỏ ra hiếu chiến hơn, lên tiếng cảnh báo người Mỹ và các dân tộc khác không được thách thức quan niệm đang phổ biến ngày một rộng rãi của TQ về "quyền lợi cốt lõi của họ". Những nỗ lực gần đây nhằm đe nẹt các nước láng giềng của TQ tại Biển Đông chí ít cho thấy khả năng là, khi quyền lực của Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa gia tăng, nước này sẽ không chống lại cám dỗ hành xử một cách quyết đoán, như các đại cường thường làm, kể cả nước Trung Hoa ngày xưa và Hoa Kỳ.

Có một số trí thức Mỹ nổi tiếng -- chẳng hạn, Andy Nathan tại Đại học Columbia và Rod MacFarquhar và Elizabeth Perry tại Đại học Harvard – không tin rằng những dự đoán hiện nay về sự trổi dậy của TQ là có cơ sở vững chắc. Một số người tiên đoán sự sụp đổ của chế độ Cộng sản; một số người khác tranh luận giản dị rằng kinh tế TQ sẽ chao đảo. Họ ghi nhận những khuyết tật trong hệ thống ngân hàng, đặc biệt là những món nợ cho doanh nghiệp nhà nước vay mà không đòi lại được. Họ viện dẫn bất ổn xã hội ngày một gia tăng, với bằng chứng là hằng chục ngàn cuộc biểu tình chống chính phủ diễn ra khắp nước mỗi năm. Gần đây, các nhà nghiên cứu dân số đã vạch ra tình trạng ngày một già nua của lực lượng lao động TQ mà không có giới trẻ thay thế -- do chính sách một con của nước này. Ngoài ra, những đòi hỏi của lao động TQ về đồng lương cao hơn và điều kiện làm việc tốt hơn đang đẩy một số công nghiệp ra nước ngoài. Cộng đồng tình báo tại Hoa Kỳ đã xét đến nhiều kịch bản khác nhau liên quan đến sự sụp đổ của chế độ Bắc Kinh. Nhưng sự tăng trưởng kinh tế phi thường của TQ vẫn tiếp tục, tương phản rõ nét với những khó khăn hiện nay tại châu Âu và Hoa Kỳ. Bộ máy công an hiện diện khắp mọi nơi tại TQ đã giúp Đảng Cộng sản bóp nghẹt sự chống đối của dân chúng trong nước một cách dễ dàng.

Cuốn On China của Kissinger có thể được coi như một diễn văn từ biệt của ông về quan hệ Mỹ-Trung. Cũng như hầu hết các tác phẩm ông viết ra từ khi rời chức vụ vào năm 1977, phần lớn cuốn sách này được dùng để tự đề cao mình và bỏ qua một số sai lầm ghê gớm của ông trong những lần tiếp xúc đầu tiên với Chu Ân Lai, đáng lưu ý nhất là việc ông đưa ra những nhượng bộ to lớn về Đài Loan vào đầu các cuộc thương thuyết – một động thái tiến tới việc bỏ Đài Loan – lớn hơn cả điều mà họ Chu có thể tưởng tượng. Nhưng sự phân tích của ông về cách lý luận và phương pháp làm việc của phía Bắc Kinh là đáng suy nghĩ. Hẳn nhiên, Kissinger nhấn mạnh rằng sự hợp tác giữa TQ và Hoa Kỳ là thiết yếu cho hoà bình và ổn định của thế giới, cũng như lợi ích của hai quốc gia. Ông luôn luôn ám chỉ rằng chính việc Hoa Kỳ che chở cho Đài Loan và việc Hoa Kỳ đòi hỏi Bắc Kinh cải thiện hồ sơ nhân quyền là nguyên nhân chính cho sự căng thẳng trong mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước, dù cho những chính sách này có phản ánh những giá trị đáng chiêm ngưỡng bao nhiêu đi nữa. Ông không đòi hỏi người Mỹ phải từ bỏ những giá trị của mình, nhưng gợi ý rằng đường lối thực tế của ông, theo đó những giá trị này phải được đặt dưới các nhu cầu của quốc gia, là vô cùng ưu việt.

Phần đầu cuốn sách là một lịch sử đại cương về nước Trung Hoa cổ trước thời Cộng hòa dân quốc. Kissinger dùng lịch sử này để giải thích những điểm nhạy cảm và chiến lược của TQ. Việc ông phân tích tính nhạy cảm này cũng là một cách trình bày tinh tế lời than phiền quen thuộc của TQ về một "thế kỷ bị chà đạp", những năm trong đó TQ bị bọn đế quốc châu Âu, Nhật Bản, và Mỹ xâu xé. Kissinger còn đưa vào trong phần này một số vấn đề mà TQ đã chịu đựng trước đó, chẳng hạn những đợt tàn phá do người Mông Cổ gây ra, và nhấn mạnh nỗi sợ kinh niên của TQ về hiểm họa bị bao vây. Tuy nhiên, Kissinger, cũng như người TQ, không chịu nói đến những nỗi nhục nhã mà người Trung Hoa đã gây ra cho các nước láng giềng qua những thế kỷ mà lãnh đạo của họ xây dựng Đế quốc Trung Hoa -- phần lãnh thổ tối đa mà TQ đang tuyên bố chủ quyền. Trong quá trình kiến tạo một đế quốc như vậy, người Trung Hoa cũng hống hách, tàn bạo không thua gì người châu Âu, người Nhật Bản, hay người Mỹ trong việc xây dựng đế quốc của mình. Người Trung Hoa cũng dùng biện pháp quân sự để xâm chiếm và khuất phục những giống dân yếu kém mà họ cho là bọn man di thiếu phẩm chất con người (subhuman) để biện minh cho hành vi của mình. Điều hiển nhiên -- nhưng bị làm cho lu mờ bởi cách Kissinger bàn về Khổng giáo và các chiến lược lịch sử -- là chúng ta không có lý do, văn hóa hay di truyền, để tin chắc TQ trong tư thế một đại cường có thể hành động ít hiếu chiến hơn các đại cường khác qua hằng ngàn năm nay.

Điểm rất dễ bộc phát xung đột trong quan hệ Mỹ-Trung hiện nay vẫn là Đài Loan. Vào cuối thập 1940, khi Tưởng Giới Thạch và đám tàn dư của bại quân lục địa cai trị đảo này với thái độ khinh miệt thô bạo đối với dân bản xứ, chính quyền Truman đã toan tính bỏ rơi Đài Loan. Chiến tranh Triều Tiên buộc chính quyền này phải thay đổi đường lối và quay ra hậu thuẫn chế độ độc tài độc đảng của Tưởng Giới Thạch. Hầu hết các quan chức chính phủ từng chỉ trích họ Tưởng, một con cưng của Cánh hữu Mỹ, đều bị thanh trừng trong thời kỳ McCarthy [một giai đoạn chống cộng rất điên cuồng tại Mỹ, DG.] Tổng thống Eisenhower và Ngoại trưởng Dulles gia tăng luồng viện trợ và ký một thỏa ước phòng thủ chung với Đài Bắc. Việc Hoa Kỳ chống đối quyết tâm của Bắc Kinh tái thống nhất đảo Đài Loan với lục địa là điểm thường gây bế tắc trong các cuộc thương thuyết Mỹ-Trung. Mãi cho đến chính quyền Nixon mới có một toan tính thứ hai nhằm bỏ Đài Loan. Nixon và Kissinger biết mình đã liều lĩnh gây phẫn nộ bên cánh hữu nhưng, vì kết luận rằng thiết lập một quan hệ hữu hiệu với TQ là có ích lợi hơn làm một nước bảo hộ Đài Loan, đã bày tỏ cho Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông biết quyết tâm bỏ Đài Loan của mình. Điều mà cả Washington và Bắc Kinh đều đinh ninh là, nếu không có hậu thuẫn Mỹ, chế độ Tưởng cuối cùng sẽ sụp đổ, tạo điều kiện thuận lợi cho TQ sáp nhập Đài Loan.

Nhưng Đài Loan đã không sụp đổ, thậm chí cả sau sự kiện bình thường hóa quan hệ Mỹ-Trung và sự kiện Mỹ chấm dứt liên minh với Đài Loan dưới thời chính quyền Carter. Thay vì sụp đổ, Đài Loan đã phát triển thành một nước dân chủ vững mạnh, thường xuyên được lãnh đạo bởi những chính khách từng được đào tạo ở Mỹ và chia sẻ những giá trị của Mỹ. Hậu thuẫn cho Đài Loan lan rộng tại Hoa Kỳ khi cả giới tự do và giới bảo thủ Mỹ cùng nhau bày tỏ niềm hân hoan trước sự chuyển đổi văn hóa chính trị của Đài Loan. Những âm mưu hù dọa người dân đảo quốc của TQ đã bị Hoa Kỳ chặn đứng, rõ ràng nhất là khi Bill Clinton gửi hai toán tàu chiến có hàng không mẫu hạm (carrier battle groups) vào trong khu vực năm 1996. Vấn đề Đài Loan một lần nữa đã trở thành nguyên nhân chính cho mối căng thẳng giữa Washington và Bắc Kinh.

Kissinger không bao giờ công khai kêu gọi bỏ rơi Đài Loan, nhưng rõ ràng là ông vẫn còn tin tưởng rằng quan hệ hữu nghị với TQ là quá quan trọng, không thể để cho nó bị đe dọa vì việc Mỹ tiếp tục hậu thuẫn Đài Loan. Suốt sự nghiệp và ngay cả trong cuốn On Politics, Kissinger nhấn mạnh khuynh hướng Realpolitik (chính trị thực tế) của mình. Ông ca ngợi Bismark và một số nhà lãnh đạo khác, những nhân vật ít bận tâm với các lý tưởng nhân đạo nhưng biết coi trọng lợi ích quốc gia. Kissinger không cần đến cái nhiệt tình "truyền giáo" của Hoa Kỳ để đi rao giảng các giá trị Mỹ, nhưng ông lại coi những nhân vật như Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông là những nhà chiến lược đáng khâm phục, được khuôn nắn theo hình ảnh của ông.

Nếu có cái gọi là một Học thuyết Kissinger, thì học thuyết này sẽ gạt bỏ các giá trị nhân đạo qua một bên và chỉ tập trung một cách không nương nể vào lợi ích chiến lược của quốc gia. Áp dụng vào quan hệ hữu nghị với TQ, nhất là trong những năm kể từ khi sự trỗi dậy của TQ đã trở nên hiển nhiên, Kissinger yêu cầu Mỹ phải chấm dứt chỉ trích chế độ độc tài độc đảng của TQ và chấm dứt than phiền về những vi phạm nhân quyền của TQ. Luôn luôn bênh vực tinh thần Hoà ước Westphalia, một chủ trương không can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác, ông tuyên bố người Trung Quốc là những người mang tinh thần Westphalia gương mẫu trong thế giới ngày nay. Nếu Washington muốn tránh xung đột với một TQ đang trỗi dậy, thì việc nhượng bộ về những điểm này và chỉ tập trung vào những vấn đề mà TQ và Hoa Kỳ cùng có lợi ích chung sẽ là một điều khôn ngoan.

Đương nhiên, vẫn còn có một đường lối khác: đó là, quân bình các lý tưởng với lợi ích quốc gia. Thật vậy, chúng ta có thể lý giải rằng hậu thuẫn các lý tưởng nhân đạo của Mỹ ở nước ngoài cũng là phục vụ lợi ích quốc gia, rằng cổ vũ dân chủ và tôn trọng nhân quyền khắp địa cầu sẽ gia tăng cơ may sống trong một thế giới mà lợi ích của Hoa Kỳ có thể phát triển. Qua nhiều năm nay, Hoa Kỳ là mô hình hấp dẫn đối với các dân tộc khác nhờ nó có một xã hội cởi mở, một chế độ dân chủ, và cam kết bảo vệ nhân quyền. Sự tập trung của Hoa Kỳ vào những giá trị này tỏ ra có sức hấp dẫn trong thời Chiến tranh Lạnh. Ngày nay, những giá trị này có thể thu hút loài người thêm một lần nữa, nếu chúng được phát huy mà không cần sử dụng vũ lực -- nếu Washington khắc phục được vết ô nhục gắn liền với cái ý thức về một sứ mệnh (sense of mission) của Mỹ trong thời chính quyền George W. Bush.

Chúng ta không thể kỳ vọng người TQ lấy làm thích thú vì Hoa Kỳ chỉ trích văn hóa chính trị của họ; họ cũng sẽ không hài lòng vì Washington tiếp tục hậu thuẫn Đài Loan. Những bất đồng này và việc Hoa Kỳ phản đối hành vi của TQ ở nước ngoài chắc chắn sẽ tạo ra những va chạm trong những năm tới. Người TQ chắc không khác hơn người Mỹ ở chỗ chịu chấp nhận những phàn nàn về hành vi của mình mà không phản đối. Nhưng đấy là lý do chúng ta cần đến những nhà ngoại giao. Những vấn đề này có thể đá qua đá lại, có thể hậm hực với nhau, có thể thương thuyết -- tất cả đều không cần đến xung đột vũ trang.

Ngày nay TQ chưa ở trong tư thế có thể thay thế Hoa Kỳ như một siêu cường để giải quyết các vấn đề thế giới, nhưng các học giả TQ tỏ ra rất hân hoan trước viễn ảnh suy yếu của Hoa Kỳ. Nếu chúng ta muốn sống trong hoà bình với TQ trong vòng từ 50 đến 100 năm, học thuyết Kissinger với chủ trương tôn trọng những điểm nhạy cảm của TQ là một đường lối sai lầm. Người Mỹ cần chứng tỏ rằng quốc gia của mình không suy yếu. Họ phải đối phó thành công với những vấn đề kinh tế và chính trị mà họ đã đương đầu trong những năm đầu tiên của thế kỷ này. Họ phải chuẩn bị về mặt quân sự để ngăn chặn chủ nghĩa phiêu lưu mà những đế chế thịnh trị của TQ đã lao vào trong quá khứ. Các nhà phân tích Mỹ đủ mọi khuynh hướng chính trị, bất luận nhận thức của họ về ý đồ của TQ là như thế nào, đều đồng ý rằng đe dọa chính cho vai trò siêu cường quốc tế của Hoa Kỳ xuất phát từ bên trong./.


Nguyên tác: Giáo-sư Warren I.Cohen
Dịch giả: Trần Ngọc Cư



Warren I. Cohen là giáo sư danh dự của Đại học Maryland, Baltimore, và là học giả thâm niên trong chương trình châu Á thuộc Trung tâm Học giả Nghiên cứu Quốc tế Woodrow Wilson. Ông là tác giả cuốn America's Response to China: A History of Sino-American Relations.

Nguồn: vanchuongviet.org