14 May 2014

Việt Nam sẽ làm tất cả những gì cần làm để bảo vệ đất nước



Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 12.5.2014 

Giàn khoan HD-981 cua TQ đang lấn chiếm trong lãnh hải VN
Việt Nam sẽ làm tất cả những gì cần làm để bảo vệ đất nước

Việt Nam sẽ làm tất cả những gì cần làm để bảo vệ đất nước

Đến nay cả thế giới đều biết ngày 2-5-2014 vừa qua, Trung Quốc (TQ) đã đưa giàn khoan Hải Dương HD-981 vào định vị khoan tại vị trí có tọa độ 15 độ 29' vĩ độ bắc, 111 độ 12' độ kinh đông, cách đảo Lý Sơn, bờ biển Việt Nam khoảng 120 hải lý (tương đương khoảng 221 km), nằm trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam. Và ai cũng thừa biết đó là hành động xâm lăng trắng trợn của một nước tự coi mình là "ông lớn" trong vùng, dùng đủ mọi thủ đoạn để chiếm lãnh tài nguyên của nước láng giềng, thực hiện ước mơ làm "bá chủ thiên hạ". Bây giờ hầu như TQ không cần che giấu giấc mơ ăn cướp đó nữa.

Vị trí giàn khoan HD-981 đặt trái phép nằm sâu 
trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam

Thật ra hành động này của Trung Quốc là kết quả logic của một chuỗi các hoạt động của TQ như xua tàu đánh cá tràn xuống biển Đông, tổ chức tuần tra, mở rộng hoạt động của lực lượng hải giám, công bố đấu thầu 9 lô dầu khí, tiến hành các hoạt động có tính chất dùng sức mạnh để đe dọa...

Dư luận cho rằng lúc này, cả thế giới đang dồn sự chú ý vào Ukraine, những căng thẳng Nga - Mỹ.  Khả năng can thiệp của Mỹ là thấp, mặc dù Tổng thống Obama vừa đi thăm một số nước châu Á vào ngày 23 đến 29-4 vừa qua và có tuyên bố mạnh mẽ. Vì thế, TQ lợi dụng thời điểm này để tránh búa rìu dư luận.

Hoặc cũng có thể đây là sự thách thức của TQ sau những hứa hẹn của ông Obama với các nước châu Á tỏ rõ thái độ sẵn sàng bênh vực các nước nhỏ như Philippines nếu bị TQ bắt nạt.

Bộ Ngoại Giao VN họp báo quốc tế tố cáo hành động ngang ngược của TQ

Cuộc họp báo diễn ra vào Vào 16h ngày 7-5 tại Nhà khách Chính phủ, số 12 Ngô Quyền, Hà Nội. Đại diện các cơ quan báo chí Việt Nam, đại diện các hãng thông tấn, báo chí nước ngoài thường trú tại Hà Nội, các cơ quan đại diện Ngoại giao nước ngoài tại Việt Nam đã tham dự họp báo. Ủy ban biên giới Quốc gia; Tập đoàn dầu khí Quốc gia Việt Nam và Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam chủ trì. 

Bộ Ngoại Giao VN tổ chức họp báo quốc tế tại Hà Nội

Cuộc họp báo khá dài, tôi chỉ xin tóm tắt những diễn biến chính.

Tại buổi Họp báo quốc tế này, ông Ngô Ngọc Thu, Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Cảnh sát biển VN cho biết các tàu bảo vệ của TQ có hành động hung hăng, chủ động đâm thẳng vào các tàu Việt Nam. Ông Ngô Ngọc Thu, cho biết cụ thể:

- Đối với Trung Quốc, lực lượng tham gia bảo vệ giàn khoan HD 981 trong các ngày 2 và 3-5 là khoảng 40 tàu các loại. Đến thời điểm hiện nay TQ đã huy động, lúc cao nhất là 80 tàu các loại, trong đó có 7 tàu quân sự gồm: Tàu hộ vệ tên lửa 534 (Giang Hồ II) và tàu tuần tiễu tấn công nhanh số hiệu 753; cùng 33 tàu Hải cảnh, Hải Giám, Ngư Chính và các tàu vận tải, tàu cá. Ngoài ra hàng ngày còn có hàng chục tốp máy bay hoạt động trên  khu vực.

- Cũng theo ông Ngô Ngọc Thu, khi các tàu thực thi pháp luật của Việt Nam ra kiểm tra, ngăn chặn việc xâm phạm trái phép của giàn khoan HD 981, các tàu bảo vệ của Trung Quốc, được sự yểm trợ của máy bay, có hành động hung hăng, chủ động đâm thẳng vào các tàu, dùng vòi rồng có công suất lớn phun nước vào các tàu của Việt Nam nhằm làm hư hỏng tàu thuyền và các trang thiết bị trên tàu, gây thương tích cho thuỷ thủ trên tàu.

Sáng 7-5: tàu hải cảnh TQ tiếp tục đâm tàu Việt Nam

Cụ thể, lúc 8g10 phút ngày 3-5, tại toạ độ 15o31'N-111o02'E (cách giàn khoan HD 981 khoảng 10 hải lý), tàu Hải Cảnh 44044 chủ động đâm thẳng vào mạn phải tàu CSB-4033, hậu quả làm cho tàu 4033 bị rách mạn phải chiều dài 3m, rộng 1m, làm hư hỏng máy phải và các trang thiết bị khác.

Tàu kiểm ngư VN sau khi bị tàu TQ đâm thủng

- Lúc 8g30 ngày 4-5, tàu Hải Cảnh 44103 chủ động đâm thẳng vào mạn trái tàu CSB-2012. Do tàu 2012 đã tăng tốc vòng tránh, nên việc đâm chỉ bị rách ở chính góc đuôi tàu mạn phải diện tích khoảng 1m2, làm hư hỏng một số trang thiết bị khác trên tàu.


Tàu kiểm ngư VN sau khi bị tàu TQ đâm thủng

- Ngoài các tàu cảnh sát biển thì các tàu Trung Quốc còn chủ động đâm va, phun nước vào hàng chục tàu kiểm ngư và các tàu thực thi pháp luật khác của Việt Nam. Hậu quả làm hư hỏng các trang thiết bị trên tàu và làm bị thương cho một số thuỷ thủ Việt Nam.

- Lúc 12g00 ngày 7-5, tàu Hải cảnh 3411 tiếp tục có hành động đâm vào tàu CSB-8003. Trung Quốc sử dụng đồng thời máy bay có số hiệu 8321 bay trên không phận tàu CSB-8003, nhằm uy hiếp các tàu Việt Nam.

- Đối với các tàu Trung Quốc được trang bị vũ khí đều mở bạt che súng, pháo để sẵn  sàng sử dụng bất cứ lúc nào, gây nên tình trạng hết sức căng thẳng.

Trung Quốc ngang ngược - Việt Nam đã làm gì?

Về phía các lực lượng thực thi pháp luật Việt Nam, ông Ngô Ngọc Thu cho biết đã có mặt kịp thời tại hiện trường, tiến hành thực hiện quyền kiểm tra, ngăn chặn hành động xâm phạm trái phép của giàn khoan và lực lượng tàu bảo vệ của Trung Quốc trong vùng biển Việt Nam. Tàu Việt Nam đã phát tín hiệu yêu cầu giàn khoan và các tàu của Trung Quốc rời khỏi vùng biển của Việt Nam.

Trong thời gian thực thi pháp luật trên biển, lực lượng thực thi pháp luật của Việt Nam đã kiên trì, kiềm chế trước hành động hung hăng, ngang ngược của các tàu Trung Quốc. Tới đây, lực lượng thực thi pháp luật của Việt Nam tiếp tục đấu tranh kiên quyết bảo vệ chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam.

Ông Ngô Ngọc Thu đưa ra nhận định, đánh giá việc giàn khoan HD 981 và các tàu của Trung Quốc xâm phạm trái phép vùng biển Việt Nam là hành động hung hăng, ngang ngược của Trung Quốc đối với các tàu Việt Nam là việc làm vi phạm quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt nam tại vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam. Hành vi này vi phạm nghiêm trọng pháp luật  Việt Nam và luật pháp quốc tế, vi phạm thoả thuận giải quyết các vấn đề trên biển Đông giữa các nước ASEAN và Trung Quốc (DOC).

Việc làm sai trái trên của Trung Quốc làm ảnh hưởng đến mối quan hệ và thoả thuận cấp cao giữa Việt Nam - Trung Quốc gây mất lòng tin của hai nước và quốc tế.

"Mọi sự chịu đựng có giới hạn"

Sau đây là một số câu trả lời tại buổi họp báo:

- Đai diện của hãng NHK hỏi: Trung Quốc đã thực sự khoan thăm dò dưới đáy biển của VN hay chưa? Nếu TQ không chịu rút giàn khoan ra khỏi biển VN thì VN sẽ có hành động gì tiếp theo?

Ông Ngô Ngọc Thu (Phó tư lệnh tham mưu trưởng, Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam) trả lời: Cho đến thời điểm này giàn khoan 981 đã được định vị ở các vị trí như đã xác định trên bản đồ. Hiện nay, sau định vị, giàn khoan đang tiến hành tác nghiệp chuẩn bị để tiến tới khoan thăm dò.

Như chúng tôi đã khẳng định Việt Nam chủ trương thông qua các biện pháp hòa bình để giải quyết các tranh chấp liên quan. Hiện nay và sắp tới, chúng ta sẽ tiếp tục kiên trì trao đổi với TQ để xử lý các vấn đề ở Biển Đông. Nhưng một lần nữa, tôi khẳng định với các bạn rằng vì các quyền và lợi ích chính đáng của chúng ta ở Biển Đông, chúng ta sẽ sử dụng tất cả các biện pháp hòa bình quy định bởi Luật Biển, bởi Luật Pháp quốc tế cũng như hiến chương Liên Hợp Quốc để bảo vệ các quyền và lợi ích của VN.

Nếu TQ tiếp tục đâm tàu, Việt Nam sẽ tự vệ tương tự!

- Hãng AP: Cần khẳng định chưa có người chết? Tôi thấy các tàu TQ chủ động đâm vào các tàu VN, thế tàu VN có tiến hành đâm tàu TQ để bảo vệ tàu của mình không?

Ông Ngô Ngọc Thu: Mặc dù những ngày vừa qua, tình hình trên thực địa rất căng thẳng. TQ chủ động đâm va và sử dụng các loại trang bị trên tàu để bắn, phun nước vào tàu VN. Nhưng cho đến thời điểm này chưa có người nào chết trên biển. Chỉ có khoảng 6 kiểm ngư viên VN bị mảnh kính vỡ văng vào gây thương ở các phần mềm. Như quý vị xem clip, các tàu hải cảnh và tàu bảo vệ của TQ chủ động đâm va vào các tàu VN gây hư hỏng và ảnh hưởng đến trang thiết bị của VN.  Vừa qua, lực lượng Cảnh sát biển và kiểm ngư hết sức kiềm chế. Chúng tôi tiếp tục bám trụ và giải quyết mọi việc trên biển. Nhưng mọi sự chịu đựng đều có giới hạn. Nếu tiếp tục đâm vào chúng tôi thì chúng tôi cũng có những tự vệ tương tự để đáp lại".

Dư luận thế giới về tình hình ở biển Đông

Tình hình Biển Đông đang trở thành một trong những mối quan tâm hàng đầu của thế giới. Ngày 07-5, hàng loạt hãng tin thế giới đã đưa tin về việc tàu Trung Quốc hung hăng tấn công tàu Việt Nam sau khi Bắc Kinh đưa giàn khoan vào vùng biển Việt Nam, gây thêm căng thẳng cho tình hình trong khu vực.

- Mỹ phản đối hành động khiêu khích và đơn phương trên Biển Đông

Bộ Ngoại giao Mỹ ngày 7/5 đã tuyên bố như trên và bày tỏ quan ngại sâu sắc về các hành động đơn phương, nguy hiểm và khiêu khích của Trung Quốc tại Biển Đông. 

Phát biểu trước báo giới tại Washington, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Jen Psaki một lần nữa khẳng định việc Trung Quốc đơn phương đưa giàn khoan vào khu vực tranh chấp trên Biển Đông là hành động khiêu khích và không giúp ích cho việc duy trì hoà bình và ổn định trong khu vực.

Trả lời câu hỏi về phản ứng của Mỹ trước việc tàu Trung Quốc cố tình đâm tàu Việt Nam tại Biển Đông, bà Psaki cho biết: "Chúng vô cùng quan ngại về hành động nguy hiểm và hăm doạ bằng tàu thuyền tại khu vực tranh chấp. Chúng tôi kêu gọi tất cả các bên kiềm chế, có cách hành xử an toàn và phù hợp, và giải quyết các đòi hỏi chủ quyền một cách hoà bình, bằng đường ngoại giao và phù hợp với luật pháp quốc tế....Mỹ phản đối các hành động khiêu khích và đơn phương, gây nguy hiểm đối với hoà bình và an ninh trên Biển Đông".

Cùng ngày, Thượng Nghị sỹ Mỹ John McCain đã ra tuyên bố nêu rõ, việc Trung Quốc quyết định khoan dầu ngoài khơi vùng biển Việt Nam cũng như triển khai hàng chục tàu hải quân để hỗ trợ hành động khiêu khích này là vô cùng đáng quan ngại và chỉ gây gia tăng căng thẳng tại Biển Đông.

Theo ông McCain, việc tàu Trung Quốc tập trung lại và đâm thủng tàu cảnh sát biển Việt Nam là hành động gây hấn trên biển, Trung Quốc phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về hành động đơn phương nhằm thay đổi hiện trạng tại Biển Đông, đồng thời khẳng định hành động của Trung Quốc dựa trên những yêu sách lãnh thổ không hề có cơ sở luật pháp quốc tế.

Thượng nghị sỹ Mỹ McCain nêu rõ, hoạt động khoan dầu của Trung Quốc diễn ra hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, một khu vực được xác định rõ theo luật pháp quốc tế.

Các hãng tin lớn như: BBC, CNN, Reuters cũng đồng loạt đăng tải những tin tức mới nhất về tình hình Biển Đông.

Nói về phản ứng của Việt Nam trước những động thái khiêu khích của Trung Quốc, các hãng tin như BBC, Reuters đã trích dẫn bài phát biểu của ông Trần Duy Hải, Phó chủ nhiệm Ủy ban biên giới quốc gia, Bộ Ngoại giao khẳng định: "Chúng tôi là một quốc gia yêu chuộng hòa bình và đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh… Nếu tình trạng này đi quá xa, chúng tôi sẽ sử dụng tất cả các biện pháp phù hợp với luật pháp quốc tế để bảo vệ lãnh thổ của chúng tôi".

- Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ họp báo về giàn khoan TQ

Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ Daniel Russel chiều 8-5 đã có cuộc họp báo tại Hà Nội. ông nói: Vụ TQ đưa giàn khoan dầu lớn HD 981 vào vùng đặc quyền kinh tế VN ở Biển Đông để thăm dò dầu khí được báo chí đề cập với những câu hỏi nêu quan điểm từ phía Mỹ. "Mỹ cho rằng vấn đề phải được giải quyết hòa bình".
 

Ông Daniel Russel dẫn đầu phái đoàn Hoa Kỳ thăm Hà Nội gặp các quan chức cấp cao của Chính phủ, dẫn đầu phái đoàn Hoa Kỳ tại Đối thoại Hoa Kỳ - Việt Nam vùng châu Á - TBD. Chuyến thăm diễn ra trong hai ngày 7-8/5.

Trước khi đến Hà Nội, khi ở thăm Hồng Kông, ông Daniel Russel nói với báo chí rằng Mỹ đang theo dõi các diễn biến ở Biển Đông và thúc giục các bên thận trọng.

"Chúng tôi tin rằng, điều quan trọng là mỗi bên cần thận trọng và kiềm chế", ông nói đồng thời nhấn mạnh: "Kinh tế toàn cầu quá mong manh và sự ổn định khu vực là điều sống còn chứ không phải các lợi ích kinh tế ngắn hạn".

Bộ Ngoại Giao VN kiên quyết phản đối

Ngay sau khi TQ đặt giàn khoan trái phép, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình đã lên tiếng: "Mọi hoạt động của nước ngoài trên các vùng biển của Việt Nam khi chưa được phép của Việt Nam đều là bất hợp pháp và vô giá trị, Việt Nam kiên quyết phản đối".

- Ngày 4.5.2014, Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đã có thư gửi Chủ tịch và Tổng giám đốc của Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc cực lực phản đối hành động này và kiên quyết yêu cầu Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc dừng ngay lập tức các hoạt động bất hợp pháp và rút giàn khoan HD-981 ra khỏi vùng biển của Việt Nam.

Phó Thủ tướng VC Phạm Bình Minh điện đàm với
Dương Khiết Trì bằng điện thoại đặc biệt

- Ngày 6-5, Phó thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã điện đàm với Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì, phản đối việc giàn khoan HD-981 và nhiều tàu Trung Quốc hoạt động tại khu vực thuộc thềm lục địa Việt Nam.

Trong cuộc điện đàm, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Phạm Bình Minh nhấn mạnh việc Trung Quốc đơn phương đưa giàn khoan HD-981 và một lượng lớn tàu các loại, kể cả tàu quân sự vào hoạt động tại khu vực thuộc lô dầu khí 143 thuộc thềm lục địa Việt Nam từ ngày 1/5 đến nay là bất hợp pháp.

Việt Nam không thể chấp nhận và kiên quyết phản đối việc làm này của Trung Quốc; yêu cầu Trung Quốc rút hết giàn khoan HD-981 và các tàu hộ tống ra khỏi khu vực và cùng đàm phán để xử lý những bất đồng xung quanh vấn đề này.

Việt Nam sẽ áp dụng mọi biện pháp phù hợp cần thiết để bảo vệ các quyền và lợi ích chính đáng của mình.

Tuy nhiên Ông Dương Khiết Trì Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc ngang ngược "kêu gọi phía Việt Nam không nên can thiệp các hoạt động của các công ty Trung Quốc ở khu vực quần đảo Tây Sa" (tức quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ông Dương trắng trợn nói Việt Nam "vi phạm nghiêm trọng chủ quyền Trung Quốc khi can thiệp vào các hoạt động bình thường của công ty Trung Quốc" ở quần đảo Hoàng Sa…".

Đúng là "gái đĩ già mồm".

- Cùng ngày, Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp Đại biện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao Công hàm của Bộ Ngoại giao Việt Nam gửi Bộ Ngoại giao TQ.

Công hàm nhấn mạnh hoạt động của giàn khoan HD-981 và tàu Trung Quốc đã "xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, cũng như đã vi phạm nghiêm trọng các thỏa thuận giữa Lãnh đạo hai nước, tinh thần và lời văn của Tuyên bố DOC, các quy định có liên quan của luật pháp quốc tế", yêu cầu Trung Quốc "rút ngay giàn khoan nói trên cùng các tàu, thiết bị, nhân sự có liên quan ra khỏi khu vực lô 143 thuộc thềm lục địa Việt Nam và không để tái diễn các hành động tương tự…"

Người dân Việt Nam nghĩ gì

Đến nay bất cứ người VN nào cũng không còn tin vào bất kỳ cái gì của TQ nữa. Từ cái ôm hôn thắm thiết đến 4 chữ vàng, và 16 tốt đều là hàng giả, hàng "đểu". Nhiều năm nay, người nông dân VN đã điêu đứng vì sự lừa lọc của bọn lái buôn TQ làm hàng triệu nông dân khốn đốn. 

Thương lái TQ mua ốc bươu vàng giá cao, người dân VN thả ốc sinh sôi
để bán nhưng sau đó hông mua nữa làm ốc bươu vàng tràn lan
trên khắp đồng ruộng khiến nông dân điêu đứng

Gần 20 năm qua, khi Việt Nam - Trung Quốc nối lại quan hệ bị gián đoạn, nhiều đoàn thương lái người Trung Quốc đã vào VN mua những mặt hàng nông sản quái dị. Từ ốc bươu vàng, mua gỗ sưa, gỗ trắc non, đến dứa, dừa non; từ phân trâu đến đuôi trâu; từ rễ sim đến hoa ngâu, lá cây phong ba; từ hạt chè đến xơ dừa. Và mới đây là lá khoai lang non, mua ớt non làm náo loạn các vùng quê từ Nam chí Bắc.

Chúng mua đỉa cũng cùng âm mưu thâm độc
phá hoại mùa màng của dân Việt

Nông dân thấy lợi là bán, không biết đến những mưu toan phá hoại có hệ thống của TQ. Những xe dưa hấu xếp hàng dài ở cửa khẩu sang TQ đến nỗi dưa hư chỉ còn nước vất đi.

Rồi các loại hóa chất tảy thịt thối thành thị tươi, đồ chơi trẻ em cũng có chất độc, ướp hoa quả bằng chất hóa học độc gây nguy hại cho cơ thể vẫn rao bán tràn lan… Còn hàng trăm chuyện đểu như thế này nữa rải rác khắp các nơi từ thành thị đến thôn quê ngõ hẹp.

Đến nay, trước hành động xâm lấn trắng trợn với những hành động gây hấn ngày càng gia tăng của TQ, tất cả người VN đều công phẫn và sẵn sàng đứng lên bảo vệ tổ quốc. Dù biết rằng ở thế yếu nhưng cũng quyết đánh trả đến cùng, noi gương các chiến sĩ VNCH trong trận chiến ở Hoàng Sa năm 1974.

Những tin tức về hành động ngang ngược này của TQ chắc chắn sẽ còn nhiều, nếu có biến chuyển mới, tôi sẽ tường thuật trong một bài khác.

Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc vẫn bị y án tử hình

Trở về với tin nội bộ VN, đáng chú ý nhất là phiên tòa phúc thẩm xử vụ án Vinalines. Đúng 14 giờ chiều 7.5, HĐXX tòa phúc thẩm Tòa án tối cao bắt đầu tuyên án đối với 9 bị cáo trong vụ án tham ô tài sản, cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế xảy ra tại Tổng công ty Hàng hải Việt Nam(Vinalines). Nhiều chi tiết bạn đọc đã biết qua nhiều bài tường thuật, ở đây tôi chỉ tóm tắt vài nét chính.

Chủ tọa phiên tòa Nguyễn Văn Sơn đã điểm lại toàn bộ nội dung vụ án.

9 bị cáo bị buộc tội làm trái quy định Nhà nước nhập khẩu ụ nổi cũ 83M từ Nga về Việt Nam gây thiệt hại cho Nhà nước hơn 366 tỉ đồng. Thông qua việc nhập khẩu ụ nổi, Dương Chí Dũng, Mai Văn Phúc, Trần Hải Sơn và Trần Hữu Chiều đã nhận khoản tiền "lại quả" hơn 1,66 triệu USD, chia nhau. Trong đó Dũng và Phúc được chia mỗi người 10 tỉ đồng.

Trước đó tại phiên sơ thẩm hồi cuối năm 2013, TAND TP.Hà Nội đã tuyên phạt Dương Chí Dũng và Mai văn Phúccùng mức án tử hình đối với 2 tội danh. Trần Hữu Chiều 19 năm tù giam; Trần Hải Sơn 22 năm tù, Dương 7 năm tù, Triện 8 năm, Lừng 8 năm, Khang 7 năm tù Huỳnh Hữu Đức án 8 năm.

Bị cáo Dương Chí Dũng (áo trắng) và Mai Văn Phúc (áo xanh)
bị tuyên án tử hình tại tòa chiều 7-5

15 giờ 45 phút, HĐXX đã tuyên y án tử hình đối với bị cáo Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc. 

Cơ hội sống sót cuối cùng

Luật sư Trần Đại Thắng, người bào chữa cho ông Dương Chí Dũng cho biết, thân chủ của ông vẫn còn cơ hội kiến nghị giám đốc thẩm. Ông Thắng nói:

"Thông thường Chánh án và Viện trưởng VKSND Tối cao sẽ rà soát lại xem có sai sót hoặc tình tiết gì mới không, sau đó sẽ ra quyết định. Sẽ giám đốc thẩm khi thấy có sai sót và tái thẩm khi có tình tiết mới".

Cũng theo luật sư Thắng, nếu không được xem xét "giám đốc thẩm", ông Dũng còn có cơ hội cuối cùng là xin ân xá của Chủ tịch nước. Nếu ngay cả điều này cũng không được thì án tử hình sẽ được thi hành"./.


Văn Quang

11 May 2014

Ván cờ… lật ngửa


Ván cờ… lật ngửa
Nguyễn An Dân

Chốt đầu đã qua sông chiếu tướng
Với việc đem dàn khoan thăm dò dầu khí vào sâu trong hải phận Việt Nam từ cuối tháng 4/2014, Trung Quốc đã đi nước cờ "đem tốt qua sông vỗ mặt tướng". Ông bạn láng giềng "16 vàng 4 tốt" đã chạm mạnh vào thể diện và an ninh quốc gia của Việt Nam, bất chấp những tuyên bố và ký kết của 2 ông to nhất hai nước, Tập Cận Bình và Nguyễn Phú Trọng. Hai ông này đã ký vào thỏa thuận "Những Nguyên Tắc Cơ Bản Chỉ Đạo Gỉai Quyết Vấn Đề Trên Biển Giữa Hai Nước" vào ngày 15/10/2011, đó là chưa kể đến DOC và những thỏa thuận, hiệp định, tuyên bố…khác.
Nước cờ hiểm
Muốn xét nước cờ hiểm này cùa Trung Quốc phải đặt nó vào bối cảnh chính trị của hai nước để thấy rõ hơn vì sao Trung Quốc "đẩy chốt qua sông" bằng dàn khoan dầu cắm ngay trước "lỗ mũi" Việt Nam, một nước cờ vỗ mặt tướng trực diện.
Bên cạnh những lợi ích kinh tế mang lại từ việc bành trướng Biển Đông mà ai cũng biết, còn có quy luật chính trị trong nước cờ hiểm này. Bên trong Trung Quốc đang có nhiều vấn đề rối loạn, từ việc đòi ly khai của Tân Cương, Tây Tạng, đến hậu quả của cuộc thanh trừng phe nhóm Chu Vĩnh Khang- Bạc Hy Lai đang còn âm ỉ. Nội tình chính trị bên trong Trung Quốc đã vào giai đoạn căng thẳng đến nỗi Tập Cận Bình phải lên tiếng "Tân Cương, Tây Tạng không được phép tách rời khỏi Trung Quốc". Rồi sự căng thẳng vì làm phật lòng các nguyên lão Giang Trạch Dân, Hồ Cảm Đào trong chiến dịch "bắt cả ruồi và hổ" mà Tập Cận Bình đang chủ trì, nhằm tiến công liên minh chính trị Chu Vĩnh Khang-Bạc Hy Lai.
Dưới sức ép căng thẳng từ bên trong như thế, quy luật tất yếu của chính trị đã và phải diễn ra là hướng ra bên ngoài. Có thể thấy hàng loạt những hành vi gây hấn về biển đảo và lãnh hải của Trung Quốc kéo dài từ Nhật Bản, Philipin, MaLaysia, Indonesia…hy vọng làm giảm đi căng thẳng bên trong. Và đến cao trào và lộ liễu nhất là vi phạm trắng trợn vào lãnh hải Việt Nam qua nước cờ dàn khoan.
Dĩ nhiên Thái Bình Dương và Biển Đông không phải là một ván cờ chỉ một mình Trung Quốc tự bày bố. Nhật Bản, Philipin… bị lôi kéo vào vòng tranh chấp cũng không hiền lành gì. Họ vốn có một đồng minh thân cận và hùng mạnh là Mỹ nên họ phản ứng quyết liệt, và nhiều lần những nước cờ "chốt qua sông" của Trung Quốc với các nước đó đã không hoàn toàn thành công, do phản ứng cứng rắn của các tay cờ kia và sự dè chừng của tay cờ Trung Quốc trước đồng minh của họ là Mỹ. Và cuối cùng con chốt đầu của Trung Quốc chọn Việt Nam để thực hiện lần nữa nước đi qua sông vỗ mặt tướng. Và dĩ nhiên Việt Nam khác với các tay cờ khác trong bàn cờ quốc tế, đó là yếu nhược hơn các tay cờ khác, và cũng không có đồng minh nào đủ mạnh bên cạnh mình hiện nay để làm chùn bước tay cờ láng giếng "16 vàng 4 tốt" nham hiểm kia. Thế là nước chốt đầu vỗ mặt bằng dàn khoan dầu đã đem lại hiệu quả chính trị bước đầu như mong muốn của tay cờ Trung Quốc.
Dựng lại một tay cờ có chút bản sắc
Không bàn đến những sự gắn bó hay mâu thuẫn trong quá khứ, chỉ xét từ giai đoạn mà tay cờ Việt Nam tự hô hào là mình "đổi mới" từ năm 1991 đến nay, thì hội nghị Thành Đô năm 1992 đã đưa tay cờ Việt Nam từ vị thế tương xứng, bình đẳng trong cuộc chơi trở thành phụ thuộc và đàn em của tay cờ láng giềng Trung Quốc.
Sự gắn bó phụ thuộc đó từ sau hội nghị Thành Đô 1992 đã trở nên toàn diện trong tất cả các mặt, từ vĩ mô như chính trị, quân sự, ngoại giao, kinh tế, an ninh quốc gia… cho đến những món hàng lặt vặt như quả dưa hấu, trái ớt mà người dân ăn hàng ngày cũng phải nằm chờ cho đến hư thúi ở cửa khẩu hai nước.
Và từ 1 quốc gia tự hào với truyền thống dựng nước và giữ nước, chưa bao giờ tay cờ Việt Nam yếu nhược và bị hạ nhục như lần này. Đây là hậu quả tât nhiên của việc nhà cầm quyền là đảng cộng sản đã tự đặt chính quyền, dân tộc và quốc gia vào vị trí đàn em bất chấp trong lịch sử và quá khứ, các thể chế phong kiến Việt Nam và cả chính quyền Việt Nam Cộng Hòa trước đó luôn tự nâng cao mình lên ngang hàng với tay cờ Trung Quốc.
Bên cạnh sự "tự buông cờ" (như tự buông đao) sau hội nghị Thành Đô làm Việt Nam đã thua trong ván cờ Đông Dương với Trung Quốc, còn có một bàn cờ lớn hơn. Đó là ván cờ giữa Mỹ và Trung Quốc, ván cờ Thái Bình Dương và Biển Đông mà Mỹ đã dày công gây dựng qua việc hình thành khối Asean và kiên trì lôi kéo Việt Nam cùng tham gia.
Sự kiên trì của Mỹ và các đồng minh Phương Tây cuối cùng cũng đã có hiệu quả nhất định. Hàng ngũ các tay cờ bạc nhược của Việt Nam cuối cùng cũng xuất hiện một tay cờ có bản sắc, đó là Võ Văn Kiệt. Dù không hoàn toàn kiểm soát được thế trận, tay cờ Võ Văn Kiệt cũng có những nỗ lực và vùng vẫy nhất định, hầu đưa Việt Nam thoát bớt được ảnh hưởng tai hại của hội nghị Thành Đô, nhằm tạo dựng bản sắc lại cho tay cờ Việt Nam trong bàn cờ khu vực và thế giới.
Phát triển kinh tế xã hội, dù chậm và không ổn định, là một trong nhiều hiệu quả tương đối thành công của chiến lược "dùng kinh tế để chuyển hóa chính trị" mà tay cờ Võ Văn Kiệt đại diện Việt Nam lúc đó đã hợp tác với Mỹ và Phương Tây để thực hiện. Kết quả nhất định đó là đưa đất nước thoát ra khỏi cảnh khốn đốn chạy ăn từng bữa trong nền kinh tế bao cấp duy ý chí cộng sản. Dù trong nền kinh tế thị trường nửa vời người dân cũng được nâng cao mức sống phần nào, để từ đó tự giải phóng một phần về dân trí, gây sức ép và tác động đến các tay cờ bạc nhược trong hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam. Nhờ đó, ngày hôm nay dân chúng đã không còn để bị bưng tai bịt mắt bởi sự hô hào phỉnh phờ của nhà cầm quyền. Dân chúng đang mạnh mẽ vùng lên chỉ trích sự bạc nhược yếu kém của chính quyền.
Trong quan hệ với Mỹ, dù tầng lớp lãnh đạo của Việt Nam từ 1975 đến nay chưa bao giờ coi Mỹ là đồng minh, nhưng Mỹ vẫn coi quốc gia và dân tộc Việt Nam là 1 đồng minh quan trọng trong bàn cờ Châu Á- Thái Bình Dương của họ. Do đó từ vài thập niên nay Mỹ vẫn kiên trì tác động vào các tay cờ Việt Nam để từ một Võ Văn Kiệt tìm ra một Nguyễn Tấn Dũng và những người trẻ hơn sắp tới, hậu thuẫn cho những tay cờ mới này để một lần nữa chuyển hóa Việt Nam từ một chư hầu sang đối đầu với Trung Quốc. Tôi cho rằng đến hôm nay Mỹ đã gần thành công, như tôi đã nhận xét trong bài viết "Bàn về ý kiến của GS Tương Lai". Biến cố dàn khoan có thể là một giọt nước làm tràn ly nước đã đầy, càng giúp xoay chuyển Việt Nam sang thái độ dứt khoát "thoát Trung", dù đây là một quyết định khó khăn, chứa đựng nhiều nguy cơ đổ vỡ khó lường.
Nhìn trở lại tình hình mấy năm qua, tay cờ Nguyễn Tấn Dũng trong những nước đi kế thừa tay cờ Võ Văn Kiệt, đến hôm nay đã thành công trong việc "phản phé" lại đàn anh Trung Quốc, và đã làm đàn anh Trung Quốc mất mặt. Thế là đàn anh Trung Quốc trừng phạt, mà những hành động như bắt giữ tàu đánh cá, cắt cáp, tổ chức cấm đánh cá Biển Đông… cho đến đóng cửa biên giới, treo dưa hấu, xoài, thanh long… ở cửa khẩu Việt Nam-Trung Quốc chỉ là những đòn răn đe dằn mặt trước khi đưa dàn khan đến vùng biển Việt Nam.
Những cú đá chân ngầm dưới bàn cờ
Từ khi tay cờ Nguyễn Tấn Dũng lộ diện và dẫn dắt bàn cờ Việt Nam, tuy cũng có mang lại hiệu quả nhất định trong việc "thoát Trung" nhưng cũng không phải suông sẻ. Sự lệ thuộc sâu sắc và toàn diện của Việt Nam trong một thời gian lâu dài, mà đỉnh điểm là nước chốt hạ "hội nghị Thành Đô" 1992, cũng gây ra nhiều cản trở lớn. Việt Nam lại không chỉ được dẫn dắt hoàn toàn bởi tay cờ Nguyễn Tấn Dũng, mà còn nhiều tay cờ khác có quyền lực và ảnh hưởng còn ghê gớm hơn anh Ba Dũng. Những tay cờ đó là do Trung Quốc gây dựng và yểm trợ, càng làm bàn cờ Việt Nam rối ren hơn. Ngoài việc dàn trận để tham gia bàn cờ khu vực và quốc tế, thì trong nội bộ thế trận của Việt Nam, sự mâu thuẫn về đường lối " tiếp tục là chư hầu" của các tay cờ kia và "thoát Trung" của tay cờ Nguyễn Tấn Dũng đã gây ra hỗn loạn và trì trệ. Nội tình Việt Nam lâm vào cảnh rối ren ở ngay tầng cấp lãnh đạo cao nhất, "kẻ làm người phá", lúc thế này lúc thế khác. Còn dân chúng, vừa là nạn nhân, vừa là nhà quan sát, đã hứng chịu và chứng kiến hết thảy sự yếu kém lộ ra, khi các tay cầm cờ mâu thuẫn về đường lối. Liệu dân chúng cuối cùng có đứng lên dứt khoát ủng hộ đường lối "thoát Trung"?
Và nếu có, có còn kịp không? Tay cờ đàn anh Trung Quốc, thấy mình dần dần không còn kiểm soát được bàn cờ do đàn em tại Việt Nam nắm giữ kể từ khi Nguyễn Tấn Dũng đăng nhiệm, đã ngầm đá chân đàn em dưới gầm bàn, khích động những tay cờ đàn em này để cản phá nhóm Ba Dũng. Dĩ nhiên dân chúng không thấy được những cú đá ngầm này, nhưng khi nó thể hiện ra thành những cú đạp, cú đánh và đàn áp vũ trang thô bạo của chính quyền vào mặt và thân thể người dân tham gia biểu tình "thoát Trung" thì dân chúng thấy hết. Và những cái đạp công khai vào mặt người biểu tình là một bằng chứng hiển nhiên cho thấy đã có những cú đá ngầm khích động dưới gầm bàn kia.
Nhưng những tay cờ Việt-Trung "vừa là đồng chí vừa là anh em" kia đã quên đi một điều quan trọng, đó là sự trưởng thành nhanh chóng của quần chúng, cùng với quyết tâm "thoát Trung" của tay cờ Nguyễn Tấn Dũng đã dần dần phát huy hiệu quả vì nó mang tính logic khách quan và tất yếu. Do đó hiệu quả của những cú khích động ngầm của người đồng chí phương Bắc đã giảm hiệu quả đi đáng kể. Hành vi bành trướng của Bắc Kinh ngang ngược lộ liễu quá. Hội Nghị Thành Đô 1992 không còn có thể trói buộc được ai. Trung Quốc đến hôm nay đã hiểu ra rằng những tay cờ mà họ gây dựng và ủng hộ đã không còn hiệu quả chiến lược nữa. Tay cờ Trung Quốc đành sổ toẹt và tung hê hết thảy. Tấm mặt nạ tình anh em Trung-Việt "đời đời bền vững", đính bằng "16 vàng 4 tốt", đã rớt xuống. Tay cờ Trung Quốc quyết định đưa chốt qua sông vỗ mặt tướng. Khi những khích động và cầm nắm ngấm ngầm không còn hiệu quả nữa thì công khai uy hiếp là quy luật đương nhiên.
Dĩ nhiên Trung Quốc không chỉ dằn mặt tay cờ Việt Nam, mà còn qua đó thăm dò thái độ của tay cờ đối thủ mạnh nhất của mình là Mỹ, một ná hai chim, vừa đe dọa Việt Nam vừa thăm dò phản ứng của Mỹ. Trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ bàn trong giới hạn quan hệ Việt-Trung.
Hậu quả từ nước cờ vỗ mặt tướng vào bàn cờ chính trị Việt Nam.
Đảng cộng sản Việt Nam, vốn dĩ là thành phần duy nhất, độc tôn bày bố bàn cờ Việt Nam lâu nay, đã chịu một hậu quả nặng nề trước nước cờ vỗ mặt tướng này của Trung Quốc. Vốn dĩ từ lâu ai cũng hiểu bàn cờ Việt Nam cũng do Trung Quốc bày bố là chính kể từ cuộc chiến Nam Bắc 1954, nhưng ít ra trước hội nghị Thành Đô 1992, tay cờ Liên Xô cũng còn một phần ảnh hưởng nên mới có cuộc chiến biên giới 1979. Nhưng sau sự tan vỡ của Liên Xô, và sau Thành Đô thì Việt Nam hoàn toàn phụ thuộc vào Trung quốc. Vì chọn tư thế và hành vi sai lầm kéo dài từ hội nghị Thành Đô 1992, Đảng cộng sản đã không tìm được cho đất nước và dân tộc một đồng minh tốt và lâu bền. Ngày hôm nay đảng đã gánh chịu hậu quả do mình mang lại, đánh mất lòng tin ở nhân dân, ở quốc tế, đưa Việt Nam vào tình thế nguy hiểm chưa từng có. Chưa bao giờ thể diện và an ninh quốc gia bị đe dọa nghiêm trọng như lần này, khi nội lực đã không có mà đồng minh thật sự và mạnh mẽ để giúp đỡ mình cũng không có.
Bên cạnh hậu quả mất an ninh quốc gia, đẩy đảng cộng sàn Việt Nam vào thế kẹt, nước cờ vỗ mặt tướng này còn thâm độc hơn nữa. Nó có khả năng làm phá sản thế cờ cải cách chính trị của tay cờ Nguyễn Tấn Dũng. Những tay cờ khác do Trung Quốc dựng lên tại Việt Nam có lý do để chỉ trích và dẹp bỏ Nguyễn Tấn Dũng, dẹp bỏ chiến lược "thoát Trung". Họ sẽ một lần nữa hô hào là thế cờ cải cách chính trị quá sớm trong khi chưa đủ mạnh sẽ làm mất an ninh quốc gia và mất đảng, trong khi họ quên rằng chính tư thế chư hầu và phụ thuộc của họ mới là nguyên nhân sâu xa của hậu quả hôm nay. Các nhóm lợi ích chính trị trong đảng, đứng trước nguy cơ mất hết, cũng có thể liên kết lại để phá hoại đường lối thân Mỹ, kiên quyết dẹp bỏ kế hoạch của Nguyễn Tấn Dũng, để đổi lấy việc dàn khoan kia tạm lui về. Từ đó họ mị dân là ta đã thành công trong việc dẹp bỏ dàn khoan để có lý do tiếp tục duy trì độc quyền cai trị nhân dân.
Cái khó hiện nay của tay cờ Nguyễn Tấn Dũng trong việc đối phó đòn hiểm "chốt qua sông vỗ mặt tướng" là Việt Nam chưa hoàn toàn được Mỹ và phương Tây tin cậy. Quốc tế cũng chưa có được niềm tin là ông ta đã nắm giữ được quyền lực tuyệt đối, nắm giữ 100% thế cuộc Việt Nam. Vì thế, nếu trong tình hình hiện nay Nguyễn Tấn Dũng có kêu gọi sự ủng hộ của các tay cờ đồng minh thì chưa hẳn sẽ được ủng hộ. Chính ông ta cũng chưa chứng minh được bằng những hành động cụ thể trước các đồng minh tương lai là ông ta là người cầm trịch tại Việt Nam.
Ở trong nước cũng vậy, đến bây giờ quần chúng nói chung cũng chưa hoàn toàn tin tưởng vào tay cờ Ba Dũng. Quần chúng Việt Nam vốn dĩ đã bị nhà cầm quyền cho ăn bánh phỉnh nhiều lần nên đâm ra nghi ngờ và hoang mang tất cả. Họ đang dần dần có thêm nhiều thông tin, cộng với kinh nghiệm xương máu. Họ e ngại Việt Nam từ độc tài đảng trị sẽ chuyển sang độc tài gia đình trị khi Nguyễn Tấn Dũng nắm hết quyền lực, và Việt Nam sẽ rơi vào một bi kịch từ "vua tập thể" chuyển sang "vua độc tài" và vẫn mặc lớp áo cộng sản và xã hội chủ nghĩa không tưởng.
Trên bàn cờ Biển Đông hiện nay, tư thế Việt Nam là như thế. Một quốc gia bị thua cuộc, từ tay chơi ngang cơ trở thành chư hầu. Tay cờ quan trọng nhất, được kỳ vọng có thể đứng ra ứng phó tình hình thì còn bị nghi ngờ, và có khả năng bị triệt hạ bất kỳ lúc nào bởi những tay cờ "đồng chí" khác. Và khi mà quyền lợi và sự tồn vong của đảng còn được đặt trên an ninh quốc gia và dân tộc.
Dàn khoan và phong trào dân chủ Việt Nam
Tầm nhìn rộng và hành động "rộng" của lực lượng dân chủ lúc này cần hơn bao giờ hết. Phải nhìn sự việc trong thế cờ quốc gia, khu vực và quốc tế. Những người dân chủ cần phải tiến hành hai bước đi song song, đó là tiếp tục vận động ủng hộ dân chủ hóa Việt Nam, và biết phối hợp với các miếng đòn đánh của tay cờ Nguyễn Tấn Dũng trong chiến lược chung: vừa bảo vệ an ninh lãnh thổ vừa "thoát Trung". Đừng để rơi vào thế cờ phục sau nước cờ dàn khoan của Trung Quốc. Đó là thế cờ dàn xếp để dàn khoan lui về nhằm đổi lấy sự an toàn giả tạo tạm thời nhưng kèm theo đó là sự phá sản của chiến lược "thoát Trung" vĩnh viễn. Dù Nguyễn Tấn Dũng có thật sự hành động để mang lại dân chủ cho Việt Nam hay không, nhưng chiến lược "thoát Trung" của ông ta cũng mang lại cho lực lượng dân chủ những lợi ích gián tiếp và cấp thời cần thiết: một không gian hoạt động rộng mở hơn. Một mặt chúng ta biết đấu tranh và khắc phục những hạn chế trong bản thân phong trào dân chủ, một mặt chúng ta phải biết phát huy tối đa ưu thế có được từ lợi ích gián tiếp này.
Nghe đâu nội bộ cao tầng của đảng cộng sản Việt Nam thực sự đang "xám mặt" và "đau hết cả đầu" trước nước cờ dàn khoan này. Giá như họ đừng thỏa hiệp ngầm dưới gầm bàn với Trung Quốc để quay qua đá vào mặt dân biểu tình "thoát Trung" thì đến hôm nay đâu đến nỗi phải "xám mặt" như thế./.

Nguyễn An Dân (8/5/2014)

07 May 2014

Mấy trăm triệu đô chỉ là “một tí”

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 05.5.2014
 
 Mấy trăm triệu đô chỉ là "một tí"

Trước khi bước vào đề tài hôm nay, tôi xin ngỏ lời khâm phục ông Thủ tướng Hàn Quốc Chung Hong-wo đã từ chức sau khi vụ sau thảm họa chìm phà SEWOL làm hàng trăm người thiệt mạng.

Thủ tướng Hàn Quốc tuyên bố từ chức, chịu trách nhiệm trong vụ chìm phà Sewol

Ngày 27/4/14, dưới áp lực của dư luận trong việc xử lý chậm trễ vụ lật phà Sewol hôm 16/4 làm hơn 300 người chết và mất tích trong đó phần lớn là học sinh trung học ông Chung tuyên bố từ chức. Ông ngậm ngùi cúi đầu nói trước quốc dân:

"Việc tôi giữ chức vụ là một gánh nặng quá lớn đối với chính phủ, điều đúng đắn tôi cần làm là nhận trách nhiệm và từ chức ".

Trên thế giới, chuyện từ chức của các nhà lãnh đạo đã từng xảy ra như một thứ "văn hóa thông thường" của những con người tự trọng. Chỉ cần một lỗi lầm nhỏ như trường hợp Thủ hiến New South Wales Úc, ông Barry O'Farrell, đã từ chức vì không khai báo món quà ông nhận được, chỉ là một chai rượu hiệu Penfolds Grange trị giá 3000 đô. Với sự việc này, người ta có thể quên và dễ dàng biện minh và có thể được tha thứ, nhưng người tự trọng không làm như vậy.

Tiếc rằng thứ "văn hóa từ chức" đó còn quá hiếm hoi ở VN. Tôi nghĩ chẳng cần có một nghị quyết hay nghị định nào "cho phép" cái quyền "tự trọng" đó, tất cả phải do ý thức của mỗi người. Không vì bị tín nhiệm nhiều hay ít, không vì đại hội này hay ủy ban kia áp lực "được từ chức", nói đúng ra đến khi đó phải gọi đúng tên là "bị từ chức". Như thế sự từ chức không thể hiện được tính tự trọng của chính mình nữa. Gọi là "từ chức" cho đỡ… mất mặt thôi.

Một ước mơ lẩm cẩm

Tôi kính trọng ông Chung Hong-wo vì trong thời gian này ở VN cũng có vài vụ gây chết hàng trăm người nhưng chẳng có ai chịu trách nhiệm cả. Cứ như chuyện ở trên trời rớt xuống đầu ai nấy chịu vậy. Còn "đổ vấy" cho nhau, dân bảo tại quan, quan bảo tại trời, cấp trên đổ thừa cho cấp dưới, cấp dưới đổ thừa cho thiếu phương tiện và trăm thứ "khó khăn" khác nữa…

Cứ cái bài ca cũ rích ấy lặp đi lặp lại hoài mấy chục năm không biết chán. Tôi bỗng có cái ý nghĩ lẩm cẩm rằng: "Giá như trong dịp dịch sởi lây lan làm chết hơn trăm trẻ em, một vị nào đó trong Bộ Y tế có can đảm đứng ra nhận trách nhiệm và từ chức thì hay biết mấy".

Và… vẫn là "giá như" bà Bộ Trưởng Y tế mà từ chức và thẳng thắn nhận trách nhiệm trước nhân dân như ông Thủ Tướng Hàn Quốc thì… đẹp biết bao". Những gia đình mất con chắc cũng bớt oán hờn, bớt đau đớn hơn nhiều. Nhưng tiếc rằng cái ước mong của tôi vẫn chỉ là "giá như" thôi, chuyện đó chưa thể xảy ra trên đất nước này. Tôi tự hỏi "Tại sao vậy?". Câu trả lời tưởng như quá khó nhưng thật ra quá dễ.

Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến chưa có ý định từ chức trong lúc này

Có hàng chục lý do tại sao người ta không muốn từ chức, chẳng cần kê khai bạn đọc cũng có thừa hiểu rồi. Nói như thế tôi không có ý "xúi" hay yêu cầu bà Nguyễn Thị Kim Tiến "ra đi" như một vài độc giả trên các báo VN đã từng nêu ra lời "đề nghị" này. Nhưng chiều 29-4, Chính phủ VN tổ chức cuộc họp báo thường kỳ tháng 4-2014. Trả lời câu hỏi của phóng viên báo chí về việc bộ trưởng có nghĩ đến chuyện từ chức vào lúc này hay không, bà Tiến nói: "Tôi không thể từ chức vào lúc này". Người ta đành nghĩ: Thôi thì để…lúc khác vậy!

Đình chỉ chức vụ chứ không được từ chức

Trong tuần vừa qua, ông Bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải (GTVT) Đinh La Thăng được nhắc đến nhiều nhất bởi ông đã có một quyết định rất bất ngờ. Ông đã thẳng tay đình chỉ chức vụ của ông Nguyễn Hữu Thắng Cục trưởng Cục Đường sắt Việt Nam – Một trong những chức vụ lớn và uy quyền nhất của Bộ GTVT. Nguyên nhân vì ông Nguyễn Hữu Thắng đã phát ngôn không đúng và thiếu trách nhiệm khi trả lời báo chí về những vấn đề liên quan đến dự án đường sắt Cát Linh - Hà Đông phải điều chỉnh làm tăng tổng mức đầu tư.

Cục trưởng Nguyễn Hữu Thắng vừa bị đình chỉ chức vụ

Xin nó rõ hơn là Dự án đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông (Hà Nội) được Bộ GTVT giao Cục Đường sắt Việt Nam làm chủ đầu tư, với tổng mức đầu tư dự án là 8.770 tỷ đồng tương đương 552,86 triệu USD (tính theo thời giá năm 2008).

Mới đây, dự án này bị đội giá 339 triệu USD (tăng 62%) khiến dư luận bất bình. Nhiều chuyên gia lĩnh vực đường sắt cho rằng đây là mức tăng quá cao và thiết kế chưa sát với thực tế. Thật ra, người dân không còn xa lạ gì với những "trò đội giá" nửa chừng nửa chừng nửa đoạn của nhiều dự án khổng lồ. Người ta cứ đấu thầu, cứ làm rồi tà tà xin điều chỉnh lên gấp đôi và không ít dự án đã được chấp thuận. Đó là cách làm, cách kiếm tiền giữa nhà thầu và bên chủ đầu tư. Nói trắng ra, đó là cách moi tiền của ngân sách tức là tiền đóng góp của nhân dân tương đối dễ dàng nhất. 

Trò đội giá lần này lên đến 62% là quá "nặng" vậy mà ông Nguyễn Hữu Thắng, Cục trưởng Cục Đường sắt Việt Nam trách móc dư luận rằng "… điều chỉnh một tý đã rùm beng cả lên" (!?) Hãy thử tính 339 triệu USD, tức là khoảng 7 ngàn tỉ VNĐ, thế mà ngài cục trưởng chỉ coi như "một tí" thì quả là các ngài xài đô la sang hơn cả chính phũ Mỹ. Phát ngôn này đã gây sốc nhất trong tuần vừa qua khiến nhân dân ngao ngán. Bạn Nguyễn Duy Xuân đã viết trên báo Dân Trí:

"Cũng đúng thôi, các ông làm dự án lớn, quen xài tiền đô, không phải dăm ba tờ lẻ mà là hàng trăm triệu. Nhưng tiền đó không phải móc từ túi mình ra nên các ông không xót. Cho nên, ba trăm chứ ba tỉ USD có lẽ các ông cũng cho là chuyện… nhỏ, nhằm nhò gì mà thiên hạ cứ làm toáng cả lên?

Nhưng thưa ông Cục trưởng kính mến! Khi ông cho 7 ngàn tỉ đồng chẳng nhằm nhò gì thì cũng có nghĩa là ông coi rẻ đồng tiền lắm rồi (!?) Mà đồng tiền của nhà nước dù bằng nguồn vốn nào thì cuối cùng cũng chỉ quy về một mối: Nhân dân. Không phải cá nhân ông, cũng không phải một ai khác làm ra hàng ngàn tỉ ấy. Mà là nhân dân, hàng chục triệu con người góp gió thành bão từ những đồng thuế nhỏ nhoi của mình thành ngân sách quốc gia. Không phải cá nhân ông, cũng không phải một ai khác gánh được món nợ do các dự án từ nguồn vốn ODA để lại, ngoài nhân dân. "Một tí…" thế cũng đủ "chết" dân rồi, thưa ông Cục trưởng !".

Mỗi người dân VN đang gánh nợ 886,59 USD

Nói đến chuyện vốn ODA, từ lâu vẫn được xem là "chùm khế ngọt". Ngọt với các quan có quyền sử dụng số tiền này. Nhưng lại rất đắng với người dân, đó là món nợ của người dân VN, trả đến đời con cháu cũng chưa hết. Đây là nguồn vốn hỗ trợ phát triển chính thức, là một hình thức đầu tư nước ngoài. Ngoài một phần viện trợ không hoàn lại, nguồn vốn này cũng phải hoàn trả theo lộ trình nhất định, nên nếu không sử dụng hợp lý và tiết kiệm thì sẽ là có tội với thế hệ mai sau. Theo tính toán của các chuyên gia, nợ công Việt Nam đang ở mức 80.092.622.951 USD, và với dân số 90.525.901 người, hiện tại, mỗi người dân đang gánh 886,59 USD nợ công. Kể cả già trẻ, lớn nhỏ, trai gái đều phải nai lưng ra làm đầu tắt mặt tối để trả nợ!

Nhưng rồi sau tất cả những băn khoăn này, kế hoạch điều chỉnh dự án đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông vẫn có thể vẫn sẽ được phê duyệt, bởi "đã đâm lao phải theo lao", không thể để công trình đang làm bị ngưng trệ, và cũng như nhiều vụ lùm xùm khi sử dụng vốn ODA khác, chẳng có ai phải chịu trách nhiệm cả.

Ngay cả khi tòa án xử sai, phải bồi thường cho người bị oan sai lên đến hàng chục tỉ đồng, nhưng cá nhân vị sử sai đó vẫn bình chân như vại.

Chính nguyên Chánh thanh tra, thẩm phán Tòa án tối cao Đỗ Văn Chỉnh đã khẳng định trong một lần trả lời báo chí: "Trong ngành tòa án tôi chưa biết có trường hợp cán bộ nào bị truy tố trước pháp luật vì xử oan sai cho người vô tội cả. Họ chỉ bị kỷ luật ở mức khiển trách, cao nhất là chậm tái nhiệm...".

Rõ ràng, thiệt hại là có thể cân đong đo đếm được bằng các khoản chi ngân sách thể hiện trên giấy trắng mực đen, nhưng mức hoàn trả thì lại được giới hạn một cách rất khó hiểu. Để rồi, nhiều cán bộ công chức đã chọn "quyền vô trách nhiệm" cả khi thi hành công vụ và cả khi khắc phục hậu quả của nó.

Ngân sách nhà nước thì cứ nai lưng chịu trận cho mọi tắc trách, sai lầm, dân thì cứ xót xa cho việc tiền của mình bị thất thoát vô lý. Còn những người liên quan trực tiếp thì cứ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Thế mới lạ!

Tăng mấy trăm triệu đô: Nói "một tí" cũng... đúng

Thật ra ông Thắng cũng có lý do để nói rằng "mới chỉ có một tí đã làm rùm beng lên" bởi ông là người trong cuộc nên ông biết rõ đã từng có quá nhiều vụ điều chỉnh như thế rồi chứ chẳng phải chỉ có mỗi vụ này thôi. Ông có xin điều chỉnh cũng là "học tập" các dự án đàn anh mà thôi. Hãy kể những vụ "điều chỉnh" đã từng xảy ra gần đây:

Đường sắt đô thị Hà Nội, tuyến Cát Linh-Hà Đông bị đội giá 339 triệu USD

- Ở Hà Nội, dự án đường 5 kéo dài trên địa bàn quận Long Biên và huyện Đông Anh,  chủ đầu tư là Ban quản lý dự án Hạ tầng Tả ngạn, dự trù thực hiện từ 2005, tổng mức đầu tư ban đầu hơn 3.500 tỷ đồng. Ba năm sau, điều chỉnh lên gần 6.700 tỷ đồng, tăng hơn... 3.100 tỷ!

- Dự án đường sắt đô thị Nhổn - Ga Hà Nội do Pháp, ADB và Ngân hàng Đầu tư châu Âu đồng tài trợ, dự kiến ban đầu là 783 triệu euro, điều chỉnh lên 1,275 tỷ euro, tăng 492 triệu euro.

Đường cao tốc Cầu Giẽ - Ninh Bình có nhiều sai phạm trong xây dựng,
tổng mức đầu tư của dự án đã tăng từ 3.734 tỷ đồng lên 8.974 tỷ đồng.

- Dự án đường cao tốc Cầu Giẽ - Ninh Bình tổng chiều dài 56 km, dự toán ban đầu hơn 3.700 tỷ đồng năm 2004, đến 2010 điều chỉnh lên gần 9.000 tỷ, tăng hơn 5.000 tỷ đồng.

- Năm 2012, dự án cải tạo sông Tích tăng tổng mức đầu tư từ 1.600 tỷ đồng lên 3.100 tỷ đồng.

- Dự án đường sắt đô thị Nam Thăng Long - Trần Hưng Đạo, điều chỉnh từ 19.000 tỷ lên 51.000 tỷ đồng.

- Dự án đường vành đai I, đoạn Hoàng Cầu - Voi Phục tăng từ 3.400 tỷ lên 5.500 tỷ đồng.

- Dự án cầu Nhật Tân phê duyệt 2006 đến 2009 khởi công đội thêm hơn 6.000 tỷ đồng.

Dự án cầu Nhật Tân được phê duyệt năm 2006 nhưng mãi tới tháng 3/2009
mới khởi công hạng mục đầu tiên và bị đội giá hơn 6.000 tỷ đồng

- Ở Hưng Yên, dự án củng cố nâng cấp đê tả sông Hồng 48 km, dự toán ban đầu năm 2009 hơn 1.500 tỷ đồng, sang năm sau tăng hơn 1.200 tỷ đồng.

- Ở Sài Gòn, năm 2008, dự án xây dựng tuyến đường sắt đô thị số 1 Bến Thành - Suối Tiên từ 17.400 tỷ ban đầu (2007) đến 2012 điều chỉnh lên hơn 47.300 tỷ, tăng khoảng 30.000 tỷ đồng.

- Dự án Vệ sinh môi trường TP.Sài Gòn lưu vực Nhiêu Lộc - Thị Nghè theo kế hoạch hoàn thành và đưa vào sử dụng từ năm 2008, nhưng phải gia hạn đến hết năm 2011, tăng từ 200 triệu USD lên 320 triệu USD.

- Công trình bờ kè sông Cần Thơ 10km, tổng mức đầu tư năm 2007 hơn 711 tỷ đồng, khởi công vào tháng 5/2010, tăng thêm hơn 1.000 tỷ đồng.

- Trong năm 2012, theo Báo cáo của Ban Kinh tế - Ngân sách HĐND TP Sài Gòn, có 69 dự án tăng tổng vốn đầu tư thêm gần 2.900 tỷ đồng.

- Một báo cáo của Bộ GTVT cho biết, trong vài năm qua tổng mức đầu tư của các dự án tăng trung bình 180% so với tổng mức được duyệt…

Như thế xin điều chỉnh đã thành một kiểu "làm ăn truyền thống" của hầu hết những công trình lớn. Ông Thắng nói có phần đúng chứ không hoàn toàn sai. Không thể bắt người dân không được quyền nghi ngờ rằng trong những vụ này, "đôi bên cùng có lợi". Chỉ cần dính vào một dự án điều chỉnh thôi, cũng có thể mua cái biệt thự loại sang ở giữa thủ đô Hà Nội, sắm vài cái xe hơi chục tỉ, cho con đi du học Tây, mua nhà sẵn làm nơi dưỡng già hoặc kiếm cô chân dài xinh xắn làm vợ bé mua cho căn nhà vài tỉ như anh em Dương Chí Dũng. Dính vào vài vụ điều chỉnh thì đô la chẳng biết đếm đến bao giờ cho hết. "Chùm khế ngọt" đó vẫn cứ treo lơ lửng trên đầu như những chiếc đèn lồng đỏ chót, khiến anh nào cũng muốn với tay vào. Chỉ đến khi bị cháy tay như vụ Dương Chí Dũng mới biết sợ

Trước cái chết, anh nào cũng sợ

Trở lại chuyện thời sự về vụ án Dương Chí Dũng. Vụ án này còn rất nhiều tình tiết lằng nhằng và những cuộc "cãi vã" giữa các quan cùng các nhân viên trước đây đã từng là đồng bọn với nhau. Trong những ngày xét xử ở tòa phúc thẩm vừa qua, có quá nhiều sự việc từ nhỏ nhất đến lớn nhất, quá rối rắm không thể một bài mà tường thuật hết được và dù hầu hết các báo ở VN tường thuật trực tiếp từng ngày, từng giờ, từng lời nói của các bị cáo, từng lý lẽ của các luật sư biện hộ, các lời buộc tội và chất vấn của các quan tòa, không ai có thể theo dõi đầy đủ và tường tận những gì đã xảy ra.

Tuy nhiên tạm thời có thể nhìn ra một số diễn biến chính.

Hai sếp lớn thù ghét nhau vẫn có thể thông đồng ăn hối lộ

Tại phiên xét xử sơ thẩm hồi cuối năm ngoái, Tòa án Hà Nội đã tuyên phạt bị cáo Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc mức án tử hình vì hai tội Tham ô tài sản và Cố ý làm trái về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. Bị cáo Trần Hải Sơn nhận: 22 năm tù; Trần Hữu Chiều: 19 năm; Mai Văn Khang: 7 năm tù; Lê Văn Dương: 7 năm tù; Huỳnh Hữu Đức: 8 năm tù; Lê Ngọc Triện: 8 năm tù; Lê Văn Lừng: 8 năm tù.

Nụ cười tươi và cái chắp tay cảm tạ của Dương Chí Dũng từ "xe thùng",
chứng tỏ họ đã có thể tin vào "cái phao" nào đó sẽ không bị tử hình.

Tuy nhiên vụ án vẫn còn được hoãn và đưa ra tòa phúc thẩm vào tháng 4 này. Tòa án vẫn giữ nguyên quan điểm buộc tội và các luật sư được trực tiếp tranh cãi tại tòa cũng như việc truy hỏi các bị cáo và nhân chứng.

Chính từ những cuộc truy hỏi này đã lộ ra nhiều chuyện bí ẩn như chuyện hai sếp lớn tưởng là thân mật đậm đà lắm, đến nay mới biết họ là "kẻ thù không đội trời chung" với nhau ngay từ khi còn làm chung một cơ quan. Đó là "tình đồng đội" giữa Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc. Họ chán nhau, thù nhau đến nỗi không muốn nhìn mặt nhau lần nào.  Hai sếp cùng một cơ quan mà "đấu" với nhau như thế thì làm sao cơ quan đó ngóc đầu lên được. Anh làm, anh phá, các đàn em cấp dưới lãnh đủ. Được sếp này khen thì chết với sếp kia.

Ấy thế nhưng họ lại vẫn có thể thông đồng với nhau ăn hối lộ. Tuy không bàn trực tiếp nhưng có các đàn em "bàn giùm".

Mánh lới của các quan này thật cao tay ấn, ít có bộ tham mưu của cơ quan nào sánh kịp. Thông thường thì khi muốn "ăn quả lớn", các sếp phải chụm đầu lại bàn tính với nhau rất kỹ. Thật ngưỡng mộ cho sự "thù ghét" này của hai sếp ngành hàng hải. Thù ghét mà vẫn ăn chia đều của đút lót.

Lòng tham không đáy

Một điểm "đặc sắc" khác nữa là lòng tham không bờ bến của các gia đình bị cáo. Ngay cả Huyền Như phạm tội lừa đảo rành rành, cả hai mẹ con cô này cũng cố đấm ăn xôi thuê luật sư xin lại căn nhà 43 tỉ đồng. Quả là không biết ngượng.

Bà Phương vợ Dương Chí Dũng hôn gió tạm biệt chồng
đang ngồi trên xe trở vào nhà tù.

Còn bà vợ Dương Chí Dũng thì khỏi nói, ngoài tài làm thơ tặng chồng ở tù còn cái tài thu vén gia đình rất hay. Bà xin lại mấy căn nhà đang ở và xin luôn cả hai căn nhà ông chồng đã mua cho nhân tình. Bà không ngần ngại khai rằng đó là tiền riêng của bà chạy vạy "xất bất xang bang" mới có tiền đưa cho chồng mua nhà cho nhân tình. Một thứ "đạo lý ngược" được bà giải thích rằng vì không có con trai nối dõi nên để cho chồng "tự do". Người dân khó có thể tin vào sự rộng lượng này. Máu tham của họ chẳng biết bao giờ mới dừng lại. Thế nhưng bà này lại tình nguyện bán hết gia sản, dù có phải đi vay nợ bà cũng lo cho chồng thoát án tử hình. Thì ra người ta chỉ sợ khi đứng trước cái chết.

Dương Chí Dũng cũng xin được sống

Sáng 29/4, đại diện Viên kiểm sát tối cao cho biết sau hai ngày quay lại phần xét hỏi nhận thấy không có tình tiết mới để thay đổi bản chất vụ án nên giữ nguyên 6 căn cứ xác định cựu chủ tịch HĐQT Vinalines Dương Chí Dũng cùng cựu tổng giám đốc Mai Văn Phúc, phó tổng giám đốc Trần Hữu Chiều và Trần Hải Sơn (nguyên Tổng giám đốc Công ty TNHH sửa chữa tàu biển Vinalines) đã chia nhau số tiền tham ô 1,66 triệu USD (hơn 28 tỷ đồng).

Được nói lời sau cùng, bị cáo Dương Chí Dũng mong Hội đồng xét xử công minh phán xét để không xảy ra cảnh "quýt làm cam chịu". "Nếu có tội, bị cáo không ân hận, nhưng oan mà chết thì không nói với ai được. Nếu chưa chứng minh được bị cáo vô tội thì xin cho bị cáo được sống".

Bị cáo Phúc mong HĐXX minh xét cho cả hai tội, xem xét khách quan bối cảnh bị cáo mới về nhận chức tổng giám đốc thì xảy ra chuyện. Bị cáo Chiều cho rằng "oan ức" khi bị kết tội tham ô, đề nghị giảm nhẹ hình phạt ở tôi Cố ý làm trái.

Nói gì thì nói, dư luận đều cho rằng gia tài của vợ chồng Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc thừa sức nộp lại số tiền tham ô như luật định cũng chẳng cần vay mượn ở đâu hết cho mệt. Có thể "gia tài của mẹ để lại cho con" gấp trăm lần tiền đền bù.

Thế cho nên đối với các quan vài trăm triệu đô chỉ là "một tí" cũng chẳng có gì lạ.

Đó là vài hình ảnh nổi bật trong vụ "đại án" đầy những chi tiết vòng vo lằng nhằng này. Và đến ngày 7-5 tòa mới tuyên án, nhưng nhìn vẻ mặt tươi cười của cả 2 bị cáo Dũng và Phước sau những phiên xử vừa qua, người ta có thể nghĩ họ đã nắm được "cái phao cứu sinh" nào nên có thể không bị tử hình. Tôi sẽ thông tin đến bạn đọc khi phiên tòa cuối cùng có kết quả./.


Văn Quang

02 May 2014

Nhật Ký Biển Đông: Mặt Trận Chính Chuyển Qua Phi Luật Tân?


Nhật Ký Biển Đông: Mặt Trận Chính Chuyển Qua Phi Luật Tân?

Giữa lúc tình hình Ukraine  đang trở thành chiến truờng giữa Mỹ- NATO và Nga, nhật ký Biển Đông trong tháng qua ghi nhận ba diễn biến cực kỳ quan trọng cho vận mệnh Châu Á:

Thứ nhất: Nhật Bản sửa đổi luật lệ cho phép xuất cảng vũ khí. 

Reuters ngày 1/4/2014: "Theo thông báo của Tổng thư ký chính phủ Nhật  Yoshihide Suga, nội các cánh hữu của Thủ tướng Shinzo Abe đã thông qua một học thuyết mới. thay thế cho lệnh cấm có từ năm 1967. Như vậy kể từ nay Nhật Bản có thể xuất khẩu thiết bị quân sự, hay nói cho bớt tính hiều chiến hơn là 'thiết bị quốc phòng' sang những nước nằm dọc theo con đường hàng hải vận chuyển dầu khí nhập khẩu rất thiết yếu cho Nhật Bản."  Với luật lệ mới này, Nhật Bản  có thể viện trợ vũ khí hoặc bán rẻ nhất là tàu chiến, máy bay săn tàu ngầm cho các quốc gia Đông Nam Á trước mắt như Việt Nam và Philippines.

Thứ hai: Cuộc thăm viếng Trung Quốc của Bộ Trưởng Quốc Phòng Chuck Hagel. 

Theo AFP ngày 7/4/2014: Bộ Trướng Quốc Phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel được mời thăm viếng HKMH Liêu Ninh nhân chuyến thăm viếng Trung Quốc. Ô. Chuck Hagel nhận xét " Rất đáng ghi nhớ về tính chuyên nghiệp của sĩ quan và thủy thủ đòan trên tàu sân bay này." Không biết ông khen thật hay khen xã giao? Trong cuộc gặp gỡ Tướng Thường Vạn Tòan- người đồng cấp Trung Quốc, Ô. Chuck Hagel đã chỉ trích việc Trung Quốc thiết lập "Vùng Nhận Dạng Phòng Không" mới đây đồng thời cảnh báo Trung Quốc cần minh bạch hơn trong việc xây dựng sức mạnh quân sự. Còn Ô. Thuờng Vạn Tòan nói, " không thể tranh cãi "   "sẽ không bao giờ nhượng bộ về điểm này,   các nước liên quan". Dường như hai bên chỉ dùng lới lẽ để cảnh báo nhau chứ chẳng đạt được thỏa hiệp hay cam kết nào. Trong khi Ô. Chuck  Hagel đề nghị tạo lập một khuôn khổ để điều hòa cạnh tranh "a framework to manage competition" thì Tướng Thường Vạn Tòan nói rằng không một ai, dù là Hoa Kỷ có thể kiềm chế tham vọng quân sự của Trung Quốc. Trả lời một câu hỏi "móc họng" của một học viên tại Đại Học Quốc Phòng Quốc Gia  (National Defence University) "Có phải Hoa Kỳ quấy động ở vùng Biển Đông là vì lo sợ rằng một ngày nào đó Trung Quốc trở thành một thách thức quá lớn khiến Hoa Kỳ không thể đương đầu được nổi ?" Ô. Chuck Hagel đã trấn an cử tọa rằng Hoa Kỳ không có ý định kiềm chế Hoa Lục và không đứng về phe nào trong tranh chấp tại Biển Đông và Biển Hoa Đông, nhưng sẽ đứng về phía đồng minh. 

Thứ ba: Chuyến công du Phi Luật Tân của TT. Obama ngày 28/4/2014:

Trong chặng cuối cùng của chuyến công du bốn nước Á Châu, Tổng Thống Obama đã ghé Phi Luật Tân vừa để hỗ trợ đồng minh vừa để nói rõ về thỏa hiệp quân sự vừa được ký kết vội vã  ngày hôm trước 27/4/2014. Thỏa hiệp này cho phép Hoa Kỳ đồn trú quân, thiết lập căn cứ hải quân và không quân- trong vòng 10 năm. Trong cuộc họp báo chung với Tổng Thống Aquino, Ô. Obama nói, "Mục đích của chúng tôi không phải là đối đầu với Trung Quốc, mục đích của chúng tôi không phải là kiềm chế Trung Quốc. Mục đích của chúng tôi là bảo đảm luật pháp và tiêu chuẩn quốc tế được tôn trọng và bao gồm luôn cả những vùng bỉển tranh chấp." (Reuters)

Nhận Định:

Hiện nay Hoa Kỳ đang dủng sách lược "Đánh đánh, đàm đàm" để đối phó với Trung Quốc. Cho dù Ô. Obama nói khéo thế nào đi nữa thì thỏa hiệp quân sự nói trên cũng  là bước ngoặt trong chính sách  "Xoay Trục" hay "Tái Cân Bằng Lực Lượng" của Hoa Kỳ. Mỹ đã quay trở lại các căn cứ quân sự tại Phi Lụật Tân nơi mà Mỹ đã bỏ đi vào năm 1992 do áp lực của phong trào đuổi  Mỹ sau khi Mỹ thất bại trong Chiến Tranh Việt Nam. Khi mà hệ thống lá chắn hỏa tiễn, máy bay ném bom chiến lược B-2, B-52, máy bay không người lái, các khu trực hạm tối tân trang bị hỏa tiễn đạn đạo, tàu ngầm, tiêm kích tàng hình F-35….được triển khai ở Phi Luât Tân thì an ninh của Trung Quốc bị đe dọa và tham vọng khống chế Biển Đông của Trung Quốc không thể thành tựu.  Như thế Phi Luật Tân đã trở thành một "tiền đồn" chống Trung Quốc tại Á Châu.  Chắc chắn Hoa Lục sẽ phản ứng trong những ngày tháng sắp tới. Theo VOA tiếng Việt ngày 30/4/2014, "Một bài xã luận trên nhật báo Anh ngữ the China Daily lên án Hoa Kỳ là kết bè đảng với điều mà báo này gọi là những đồng minh của Washington chuyên gây rối trong khu vực. Bài báo này cũng nói rằng Hoa Kỳ đang tự phơi bầy mình như một mối đe dọa an ninh cho Trung Quốc. " Theo chuyên gia phân tích chính trị Ramon Casiple ở Manila: "Động cơ cấp thiết hiện nay của Philippines là tăng cường sức mạnh quân sự và tìm kiếm một lá chắn bảo vệ cho quân đội còn non yếu của mình. Trong khi đó, Mỹ lại đang tìm cách trở lại châu Á, nơi vị thế siêu cường của họ đang bị lung lay." Theo ông Casiple, Mỹ và Philippines có thể hợp tác để ngăn ngừa Trung Quốc thể hiện thái độ hung hăng trong vấn đề tranh chấp biển đảo. Tuy nhiên, nó cũng tiềm ẩn nguy cơ khiến Bắc Kinh cảm thấy bị đe dọa và càng tăng cường sức mạnh quân sự của mình. (AP)

            Rước Mỹ vào trong bối cảnh một nước Trung Hoa khổng lồ đang trỗi dậy để giành ngôi bá chú thế giới với Mỹ là hành vi can đảm nhưng vô cùng nguy hiểm, dù mục đích chỉ để phòng vệ và giữ gìn biển đảo. Tại sao vậy?  Vì sức mạnh quân sự của Mỹ quá lớn cho nên khi nó đóng quân ở đâu, sẽ đe dọa an ninh của các quốc gia khác trong vùng. Mà "quốc gia khác" ở đây chính là Hoa Lục (hiện tại) và Việt Nam (trong tương lai)  nếu Việt Nam đi ngược lại quyền lợi của Mỹ. Thế nhưng Philippines không còn lựa chọn nào hơn. Chính vì thấu hiểu điều đó cho nên Phi Luật Tân đã lấy lòng Việt Nam bằng một hành động thật đáng khen. Theo VOA tiếng Việt ngày 10/4/2014: "Reuters ngày 10/4 dẫn nguồn tin từ giới chức quân sự Việt Nam và Philippines cho biết một đoàn hải quân hùng hậu gồm 40 thành viên sẽ trở lại đảo Song Tử Tây (có tên gọi quốc tế là Southwest Cay) thuộc quần đảo Trường Sa vào đầu tháng 6 tới đây. Hai bên chưa tiết lộ thời điểm cụ thể nhưng cho biết là hải quân Trung Quốc không được mời. Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Việt Nam nói chưa nhận được thông tin về sự kiện này. Đảo này nay thuộc huyện Trường Sa (Khánh Hòa) là đảo lớn thứ sáu trong quần đảo Trường Sa và là đảo lớn thứ hai do Việt Nam quản lý, sau đảo Trường Sa. Quân đội Philippines chiếm đóng Song Tử Đông và Song Tử Tây năm 1968, đặt tên là Parola và Pugad. Việt Nam lấy lại Song Tử Tây này từ đầu năm 1975 khi hải quân Việt Nam Cộng hòa bất ngờ đổ quân đánh chiếm đảo trong lúc binh sĩ Philippines đồn trú tại đây sang đảo Song Tử Đông dự tiệc mừng một vị chỉ huy trên đảo đó". Như thế là Việt Nam và Philippines tạm gác những tranh chấp, liên kết để đối phó với Trung Quốc. Cũng theo VOA, "Giới ngoại giao và các chuyên gia phân tích cho rằng Bắc Kinh đang hết sức chú ý tới việc hai nước Việt Nam và Philippines nối lại các mối quan hệ hữu nghị." 

Khác với Việt Nam, Phi Luật Tân không có khả năng tự phòng vệ cho nên phải chấp nhận uống liều thuốc đắng. Trước và ngay trong chuyến thăm viếng của Ô. Obama, Phi Luật Tân đã nổ ra nhiều cuộc chống đối đốt cờ Mỹ và hình nộm Ô. Obama. Theo VOA tiếng Việt, "Một trong các thủ lĩnh của cuộc biểu tình, Renato Reyes, Tổng thư ký của Đảng Liên minh Yêu nước mới (Bayan) nói rằng thỏa thuận được đại sứ Mỹ tại Philippines và bộ trưởng quốc phòng Philippines ký kết là một hành động làm suy yếu nền độc lập của Philippines."  Ông này còn nói thêm, "Philippines có thể trở thành bệ phóng cho các cuộc không kích bằng máy bay không người lái của Mỹ, đi ngược lại lợi ích của đất nước.  Nếu thỏa thuận mới này được ký sẽ cho phép quân đội Mỹ hiện diện trên khắp đất nước, tất cả các căn cứ quân sự của Philippines - không chỉ Subic và Clark – sẽ bị quân đội Mỹ tiếp cận. Điều này có nghĩa là biến toàn bộ đất nước thành một căn cứ quân sự lớn của Mỹ". Ấy là chưa kể vấn nạn bùng nổ kỹ nghệ gái điểm ở Phi Luật Tân như trong thời kỳ Chiến Tranh Việt Nam. 

            Với sự hiện diện quân sự của Mỹ tại Phi Luật Tân, tranh chấp Biển Đông không còn là vấn đề của khu vực mà trở thành cuộc đối đầu trực tiêp Mỹ-Hoa để giành ngôi vị bá chủ Á Châu. Mặt trận chính trước đây là Trường Sa có thể sẽ chuyển qua Phi LuậtTân bởi vì đối với các chiến lược gia Trung Quốc, Việt Nam không phải là "mối lo" về an ninh. Mà giờ đây Phi Luật Tân mới là "mối lo" chính của Trung Quốc. 

Mặc dù sức mạnh quân sự Mỹ hiện thời là siêu đẳng, nhưng tình hình thế giới đã đổi thay. Do sự thành công vượt bực về kinh tế và có thể qua mặt Mỹ cuối năm nay,  mỗi năm ngân sách quốc phòng Trung Quốc tăng 12.2% làm thế giới chóng mặt. Hiện nay Trung Quốc đang thử nghiệm máy bay ném bom chiến lược tàng hình. Hệ thống hỏa tiễn đạn đạo diệt hạm Đông Phong (Dongfeng DF-9) điều khiển bằng vệ tinh tấm bắn 1,770km với sức hủy diệt khủng khiếp. Chỉ cần một đầu đạn thôi cũng có thể đánh chìm một tàu sân bay khổng lồ. Ngòai ra, sức mạnh hải quân của Trung Quốc gồm có: 60 tàu ngầm trong đó14 chiếc chạy bằng năng lượng nguyên tử trang bị hỏa tiễn đạn đạo, một HKMH Liêu Ninh, 27 khu trục hạm, 45 tuần dương hạm, 90 tàu hỏa tiễn, 9 tàu ngự lôi…nếu hỏa lực được tập trung thì biển Phi Luật Tân trở thành chiến trường khủng khiếp.

Cách đây vài năm, khi Hoa Kỳ chuẩn bị rút quân khỏi Iraq. Trước thực tế thương vong, tốn kém, binh sĩ mệt mỏi, dư luận chống đối và ngân sách quốc phòng cắt giảm, các bộ trưởng quốc phòng lúc đó là Leon Paneta và Robert Gates đã đưa ra học thuyết "Hoa Kỳ có thể tiến hành hai cuộc chiến tranh: Một thắng và một hòa".  Hiện nay Hoa Kỳ tiến thành bốn cuộc chiến tranh cùng lúc:  Mặt trận Bắc Hàn, Biển Hoa Đông, Biển Đông và Ukraine trong khi mặt trận Iran vẫn còn âm ỉ.  Không biết Hoa Kỳ thắng ở mặt trận nào và hòa ở măt trận nào? 

-Tại mặt trận Ukraine, nếu Hoa Kỳ biết tôn trọng lợi ích cốt lõi/quyền lợi sinh tử của Nga thì hai bền hòa nhau. Crimea "châu về Hiệp Phố", Nga chẳng dại gì tiến quân vào Ukraine, Nga và Mỹ lại bắt tay nhau, chia nhau trách nhiệm gìn giữ hòa bình và ổn định thế giới. 

-Tại mặt trận Bắc Hàn, nếu Mỹ khôn khéo với Trung Quốc và Nga, cộng thêm với chính sách ngọai giao uyển chuyển của Nhật Bản, có thể áp lực lên Bắc Hàn để không có những hành động điên khùng.

-Tại mặt trận Biển Hoa Đông, nếu nổ ra, Mỹ sẽ thắng vì sức mạnh quân sự, nhất là hải quân của Nhật quá lớn.

-Còn mặt trận Biển Đông, theo như lời tuyên bố ghế gớm của Tướng Thường Vạn Tòan,  "Không một ai, dù là Hoa Kỷ có thể kiềm chế tham vọng quân sự của Trung Quốc." cho thấy mặt trận này vô cùng khốc liệt, chưa biết Mỹ thắng, thua hay hòa hay cả hai cùng ngắc ngoải "Mutual Vulnerability"  như một số chiến lược gia đã nhận định.

Kết Luận:

            Khi Mỹ đóng quân tại Phi Luật Tân thì tình hình Á Châu đổi thay và báo hiệu một cuộc đối đầu trực tiếp Mỹ-Hoa tại vùng biển Phi Lụât Tân. Khi đó trên vũ đài, hai võ sĩ chính là Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ quẩn thảo nhau, còn các quốc gia khác như Việt Nam, Singapore, Mã Lai, Nam Dương sẽ trở thành "khán giả". Bởi vì các quốc gia này không cỏ khả năng tham chiến. Nhiệm vụ chính của họ là "giữ yên bờ cõi" bằng chính sách tự lực tự cường và ngọai giao bén nhậy.  Bất cứ một toan tính "hấp tấp và ngu dại" nào cũng sẽ là một thảm họa cho đất nước của mình giống như Ukraine vậy./.

Đào Văn Bình
(California ngày 1/5/2014)