26 August 2011

Chiến trường của thế kỷ 21 sẽ diễn ra trên biển

Chiến trường của thế kỷ 21 sẽ diễn ra trên biển


Châu Âu là cảnh tượng trên đất liền còn Đông Á là một cảnh biển. Ở đó có sự khác biệt cơ bản giữa thế kỷ 20 và 21.



Những khu vực giao tranh nhất của toàn cầu trong thế kỷ trước diễn ra trên các vùng đất khô của châu Âu, đặc biệt là ở những miền đất bằng phẳng ở các biên giới phía đông và tây nước Đức. Nhưng trải qua nhiều thập niên, trục nhân khẩu học và kinh tế của Trái Đất đã dịch chuyển về phía cuối lục địa Á Âu, nơi hàng hải chiếm ưu thế trong các không gian giữa những trung tâm dân cư lớn.

Bởi cách giảng giải địa lý học và thiết lập những ưu tiên, nên diễn biến tự nhiên của Đông Á được lý giải là một thế kỷ của hải quân - hải quân ở đây được định nghĩa trong phạm vi rộng bao gồm cả đội hình chiến đấu trên không cũng như trên biển và ngày càng trở nên phức tạp. Vì sao vậy? Ví như Trung Quốc, đặc biệt khi giờ đây các vùng biên giới đất liền được đảm bảo hơn bao giờ hết kể từ thời nhà Thanh cuối thế kỷ 18, đã lao vào cuộc mở rộng sức mạnh hải quân không thể phủ nhận. Đó là sức mạnh biển mà Trung Quốc sẽ xóa bỏ được tâm lý hai thế kỷ bị nước ngoài "làm mưa làm gió" trên lãnh thổ của mình - buộc tất cả các nước xung quanh phản ứng.

Những dính líu quân sự trên đất liền và trên biển là rất khác nhau, với các ảnh hưởng chủ yếu tới các chiến lược lớn cần thiết để chiến thắng hoặc né tránh chúng. Chiến tranh trên đất liền liên quan tới dân thường, nên nhân quyền trở thành yếu tố quan trọng trong nghiên cứu chiến tranh. Cách tiếp cận với một cuộc xung đột trên biển giản đơn hơn, nhằm giảm thiểu hậu quả chiến tranh theo tính toán số học, tương phản rõ rết với những cuộc chiến trí tuệ góp phần định nghĩa các cuộc xung đột trước.

Thế chiến II là cuộc đấu tranh đạo đức chống lại chủ nghĩa phát xít, hệ tư tưởng chịu trách nhiệm về cái chết của hàng chục triệu người không tham chiến. Những cuộc chiến khác xảy ra tiếp theo, rồi gần đây hơn cả một cuộc đấu tranh đạo đức chống lại những phần tử Hồi giáo cực đoan đã thu hút Mỹ tiến sâu vào vùng núi ở biên giới Afghanistan, nơi cách cư xử nhân đạo với hàng triệu dân thường là rất quan trọng với sự thành công của chiến tranh.

Trong mọi nỗ lực ấy, chiến tranh và chính sách ngoại giao trở thành chủ đề không chỉ của riêng binh lính và các nhà ngoại giao, mà còn là của những người theo chủ nghĩa nhân văn và trí tuệ. Thực tế là, chống nổi dậy đại diện cho sự kết hợp đỉnh cao giữa các sĩ quan mang quân phục và những chuyên gia nhân quyền. Đó là kết quả cuối cùng của chiến tranh mặt đất phát triển thành một cuộc chiến tổng lực trong thời hiện đại.

Đông Á, hay chính xác hơn là Tây Thái Bình Dương, đang nhanh chóng trở thành trung tâm mới của các hoạt động hải quân thế giới, đã báo trước một động lực khác biệt về căn bản. Nó dường như sẽ ít tạo ra tình huống khó xử về mặt đạo đức giống như những gì xảy ra trong thế kỷ 20 và đầu 21, với ngoại lệ là một cuộc chiến mặt đất trên bán đảo Triều Tiên. Tây Thái Bình Dương sẽ hoàn trả các vấn đề quân sự về địa hạt hẹp của các chuyên gia quốc phòng. Nó không đơn thuần là bởi chúng ta đang đối diện với một địa hạt hải quân, nơi dân thường không hiện diện. Nó còn là bởi bản chất của chính các quốc gia ở Đông Á, trong đó có Trung Quốc.

Cuộc tranh giành ưu thế ở Tây Thái Bình Dương sẽ không nhất thiết dính líu đến chiến tranh; phần lớn những gì xảy ra sẽ diễn ra khá lặng lẽ và trong không gian biển trống, ở một nhịp độ chậm, ổn định thích nghi với ưu thế sức mạnh quân sự và kinh tế mà các quốc gia có được trong suốt lịch sử.

Đông Á là khu vực rộng lớn, trải dài gần như từ Bắc Cực tới Nam Cực - từ quần đảo Kuril tới New Zealand và đặc trưng bởi những bờ biển và quần đảo cách biệt. Biển tự nó giống như một rào cản trước hành động xâm lược, hay ít nhất ở mức độ mà đất liền không có. Biển không giống như đất liền, có thể tạo ra những biên giới xác định rõ ràng và có khả năng giảm nguy cơ xung đột.

Ở đây tính tới yếu tố tốc độ. Thậm chí những tàu chiến nhanh nhất cũng di chuyển tương đối chậm, nên sẽ gảim bớt nguy cơ hiểu nhầm và tạo thêm nhiều thời gian cho các nhà ngoại giao để xem xét lại những quyết định. Các lực lượng hải quân và không quân đơn giản không thể chiếm giữ lãnh thổ theo cách làm của bộ binh. Vì các vùng biển bao quanh Đông Á - trung tâm sản xuất toàn cầu cũng như là nơi hoạt động mua sắm quân sự ngày càng tăng - nên thế kỷ 21 sẽ là cơ hội tốt hơn so với thế kỷ 20 để tránh những cuộc xung đột quân sự lớn.

Tất nhiên, Đông Á đã chứng kiến những cuộc đối đầu quân sự lớn trong thế kỷ 20, nơi biển không thể ngăn chặn: Chiến tranh Nga - Nhật; gần một nửa thế kỷ nội chiến ở Trung Quốc với sự sụp đổ dần dần của triều đại nhà Thanh; những cuộc chinh phục của đế quốc Nhật Bản và tiếp theo là Thế chiến II ở Thái Bình Dương; Chiến tranh Triều Tiên; kháng chiến chống Pháp và Mỹ ở Việt Nam... Thực tế là, đặc điểm địa lý của Đông Á với hàng hải là chủ yếu có rất ít ảnh hưởng tới những cuộc chiến này - với cốt lõi là những xung đột của thống nhất quốc gia hay đấu tranh giải phóng. Nhưng thời của những cuộc chiến ấy đã lùi xa. Các quân đội Đông Á, thay vì việc tập trung vào bộ binh trong nước công nghệ thấp, đang tập trung hướng ra bên ngoài với lực lượng hải quân và không quân công nghệ cao.

Nếu so sánh giữa Trung Quốc ngày nay với Đức vào đêm trước Thế chiến I sẽ có nhiều điểm khập khiễng. Đức là cường quốc trên đất liền, do vị trí địa lý của châu Âu còn Trung Quốc trước hết sẽ là cường quốc hải quân, do đặc điểm địa lý của Đông Á.


Còn tiếp
Tác giả Robert D. Kaplan là chuyên gia cao cấp thuộc Trung tâm An ninh Mỹ Mới, đồng thời là thành viên của Ủy ban Chính sách Quốc phòng thuộc Bộ Quốc phòng Mỹ.
Nguyễn Huy dịch từ Forein policy

200 Nhà Dân chủ trên thế giới, Nghiên cứu sư, Giáo sư chính trị học, ...

200 Nhà Dân chủ trên thế giới, Nghiên cứu sư, Giáo sư chính trị học,
Đại biểu Quốc hội họp
Đại hội Dân chủ Á châu tại Đài Bắc -
Tổng thống Đài Loan và Chủ tịch Quốc hội Đài Loan tiếp riêng 14 nhà Dân chủ



2011-08-25 | | QUÊ MẸ

ĐÀI BẮC, ngày 25.8.2011 (QUÊ MẸ) - 200 Nhà Dân chủ, Giáo sư Đại học, Đại biểu Quốc hội thuộc và các nhà hoạch định chính sách của trên 30 quốc gia trên khắp năm châu, trong có 16 quốc gia Á châu, về Đài Bắc họp Đại hội Dân chủ Á châu trong hai ngày 22 và 23.8.2011. Ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Cơ sở Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam được mời tham dự Đại hội trong tư cách đại biểu cho Việt Nam. Hà Nội gửi một quan sát viên đến đại hội nhưng không tham gia các tổ hội thảo hay đọc tham luận.

Mục tiêu của Đại hội nhằm nghiên cứu sự liên hệ giữa dân chủ và phát triển trong xã hội ngày nay, cũng như khảo sát những phương pháp tối hậu thực hiện dân chủ. Đặc biệt trước hiện tượng hai nước Trung quốc và Singapore đang phát triển thành những cường quốc kinh tế nhưng lại không có dân chủ.

Nhiệm vụ của Đại hội đối với các nước Á châu là ủng hộ các phong trào dân chủ, thăng tiến đồng bộ các phong trào này, và tìm những đường hướng phát triển dân chủ. Mục tiêu thực hiện dân chủ nhắm tới năm mục tiêu tập họp các nhà dân chủ Á châu để chia sẻ kinh nghiệm, vận dụng ý chí để thực hiện dân chủ nơi các vùng miền khác nhau, liên hệ các phong trào dân chủ với sự phát triển kinh tế xã hội, và liên kết dân chủ với vấn đề tăng trưởng, bình đẳng, công bằng xã hội.

Ông Vương Kim Bình, Chủ tịch Quốc hội Đài Loan, và Phó Tổng thống Đài Loan, Vincent Siew, đọc diễn văn khai mạc Đại hội. Sau đó Đại hội chia thành 10 tổ thảo luận trên 10 đề tài : Con đường đưa tới dân chủ và phát triển ; Tăng trưởng và Bình đẳng : thử thách dân chủ tại Châu Á ; Quyền năng của Xã hội dân sự ; Phụ nữ Á châu tham gia chính trị ; Vai trò truyền thông dân chủ ; Giới trẻ tham gia thăng tiến dân chủ ; Giáo dục dân chủ ; Sự đói nghèo và dân chủ ; Đa văn hóa và dân chủ ; Công nghệ và dân chủ.

Penelope Faulkner, Phó chủ tịch Cơ sở Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam tham luận về "Vai trò người Phụ nữ Việt Nam trong xã hội và chính trị dưới chế độ Xã hội Chủ nghĩa".

Đại hội kết thúc với hai phiên khoáng đại : đúc kết thành quả Đại hội qua 10 tổ thảo luận do ông Võ Văn Ái và Giáo sư George W. Tsai làm chủ tọa, và khoáng đại 2 do ông Teh-Fu Huang, Chủ tịch Đài loan Dân chủ Cơ kim hội đọc Tuyên ngôn Đại hội Dân chủ Á châu. Liên quan đến Việt Nam, Ông Chủ tịch Teh-Fu Huang nhấn mạnh trong Tuyên ngôn 27 điểm rằng :

"Chúng tôi tái xác nhận sự cam kết về những nguyên tắc cơ bản cho dân chủ và nhân quyền như những giá trị phổ quát và phương thức tiến hành dân chủ tại Châu Átrong tinh thần ôn hòa và phát triển kinh tế.

"Chúng tôi được báo động khẩn trương về tình hình chính trị tệ hại tại Á châu như trường hợp tại các nước Cam-Bốt, Lào, Tích Lan. Đồng thời, trường hợp các nước Miến Điện, Bắc Triều Tiên và Việt Nam vẫn còn là ba quốc gia đàn áp nhất trên địa cầu.

"Chúng tôi vinh danh và tưởng nhớ đông đảo những nạn nhân vô danh hay hữu danh tranh đấu cho nhân quyền song song với những nhà quán quân cho nhân quyền và dân chủ như ông Munir ở Nam Dương, Somchai Neelapaijit ở Thái Lan, Hòa thượng Thích Quảng Độ ở Việt Nam, Liu Shiu Bao và Ai Wei Wei ở Trung quốc. Bằng sự chia sẻ và làm nhân chứng, chúng tôi tái xác nhận sự cam kết về những nguyên tắc cơ bản cho dân chủ và nhân quyền, và hồi phục tình liên đới với những ai đấu tranh chống lại các chính quyền phi dân chủ tại Châu Á".

Chủ tọa Khoáng đại 2 về thành quả Đại hội : Giáo sư George W. Tsai (bên trái), G.s Võ Văn Ái (bên phải)
Chủ tọa Khoáng đại 2 về thành quả Đại hội : Giáo sư George W. Tsai (bên trái), G.s Võ Văn Ái (bên phải)

Ngoại trưởng Đài Loan, Yang Jin-Tien, đọc diễn văn bế mạc Đại hội ca ngợi cuộc gặp gỡ quan trọng của những nhà dân chủ và nhân vật quốc tế tại Đại hội Dân chủ Á châu lần thứ nhất. Ông nói : "Thật phấn khởi cho cuộc gặp gỡ của các nhà dân chủ, các nhà hoạch định chính sách tại Đài Loan, để đẩy mạnh công cuộc dân chủ hóa tại Châu Á tới đỉnh cao (…) Những biến cố hiện thời cho thấy các lời kêu gọi cho sự đổi thay đang truyền lan thế giới minh chứng rằng dân chủ và tự do là lý tưởng mà mọi dân tộc tìm kiếm".

Chiều ngày 22.8, ông Võ Văn Ái cùng với 13 nhân vật quốc tế (Giáo sư Viện Nghiên cứu Hoover, Hoa Kỳ, Larry Diamond ; Giáo sư Chính trị học Đại học Quốc gia Đài Bắc, Yun-Han Chu ; Khoa trưởng Á châu Thái Bình dương, Đại học Quốc gia Úc, Andrew MacIntyre ; Tiến sĩ Marc Plattner, Giám đốc Diễn đàn Dân chủ thuộc Tổ chức Quốc gia Tài trợ Dân chủ, Hoa Kỳ ; Tiến sĩ Sandeep Shastri, Phó Viện trưởng Đại học Jain, Ấn Độ ; Giáo sư Đại học Chicago, Hoa Kỳ, Yang Da Li ; Dân biểu Quốc hội Lithuania, Mantas Adomenas ; Giáo sư Bang giao quốc tế, Đại học William & Mary, Hoa Kỳ, T. J. Cheng ; Giám đốc Trung tâm Carter, Vụ Trung quốc, Liu Ya-wei ; Giáo sự Viện Nghiên cứu Đông Á, Đại học Berkeley, Hoa Kỳ, T. J. Pempel ; Giám đốc Trung tâm quốc tế Chuyển tiếp dân chủ, Hung Gia Lợi, Istvan Gyarmati ; Giám đốc Viện nghiên cứu chiến lược và phát triển, Phi Luật Tân, bà Carolina Hernandez ; Giám đốc Hội đồng Quốc tế Phi chính phủ thuộc Cộng đồng các Quốc gia Dân chủ, Robert LaGamma) đại diện cho 200 đại biểu tham dự Đại hội Dân chủ Á châu đã được Tổng thống Đài Loan, Mã Anh Cửu tiếp tại Phủ Tổng thống trong vòng hơn một giờ đồng để trao đổi về vấn đề thăng tiến dân chủ tại Á châu.

Sau đó tại Quốc hội Đài Loan, Chủ tịch Quốc hội Vương Kim Bình tiếp phái đoàn 14 nguời gần một giờ đồng hồ trao đổi vần đề dân chủ tại Châu Á.

http://www.queme.net/vie/index_detail.php?numb=1673

25 August 2011

Lãng phí hàng nghìn tỷ đồng tại Vinalines

Lãng phí hàng nghìn tỷ đồng tại Vinalines


Nhóm PV

(Đất Việt) – Từ đơn thư tố cáo những dấu hiệu bất thường tại Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines), Đất Việt đã tổ chức điều tra và phát hiện hai con tàu trị giá hàng nghìn tỷ đồng của Vinalines đang phải nằm "đắp chiếu". Cùng với đó là những dấu hiệu bất thường trong thương vụ mua tàu Nord Brave trị giá 37 triệu USD.

Trưa ngày 16/8, từ chân cầu Phú Xuân (Quận 7, TP HCM), chúng tôi thuê đò để ra nơi tàu Sông Gianh (loại tàu Lash chuyên dùng chở sà lan) đang cột phao tại phía bờ Đồng Nai khu vực ngã 3 sông Sài Gòn. Sau gần nửa tiếng đi đò, chúng tôi đã đến được tàu Sông Gianh. Màu sơn xanh của vỏ tàu đã bạc thếch, khoảng hơn 20 sà lan nhỏ được "đeo" quanh tàu.


Thiếu trách nhiệm

Con tàu như vô chủ, chúng tôi leo cầu thang lên tàu đi một vòng mà không gặp ai. Chỉ đến khi vào khu vực nhà bếp, mới thấy hai thuyền viên đang lúi húi chuẩn bị bữa ăn trưa. Một thuyền viên tên Thảo cho biết: "Tàu Sông Gianh đã phải nằm đây gần 3 năm. Thuyền trưởng (tên Thành) thì đã mất dạng từ lâu, khoảng 5, 6 tháng mới điện thoại hỏi thăm tình hình. Mỗi tháng tàu Sông Gianh chỉ được cấp 15 can dầu để chạy máy phát điện cho… người coi tàu. Sơn trên tàu cũng đã bị bán hết. Nếu cơ cấu đủ, tàu phải có 28 người, nhưng hiện chỉ có Thảo và Chinh được phân công coi tàu với tiền lương 3 triệu đồng mỗi người một tháng, tiền ăn là 50.000 đồng mỗi người một ngày".

"Hoang đảo" Atlantic đang neo đậu cách bờ biển Vũng Tàu gần 20 km

"Hoang đảo" Atlantic đang neo đậu cách bờ biển Vũng Tàu gần 20 km

Nghe thông tin chỉ có hai người coi tàu, bạn tôi đi cùng vốn là sĩ quan hàng hải có thâm niên gần 15 năm đi biển "giật nảy người", giải thích: "Theo tiêu chuẩn quốc tế và quy định về "định biên an toàn tối thiểu cho tàu biển Việt Nam" của Bộ Giao thông – Vận tải, thì số lượng sĩ quan, thuyền viên trên tàu ít nhất cũng phải gần chục người. To như tàu Sông Gianh này phải trên 20 người. Điều đáng sợ nhất, nếu tàu bị trôi neo, hoặc đứt dây buộc trong tình trạng mất chủ động do máy tàu không thể hoạt động được và không có người điều khiển thì tai họa sẽ rất khủng khiếp; tàu sẽ tự do trôi, va đập vào cầu cảng và những con tàu khác. Quả là nguy hiểm, vì lúc này, xung quanh tàu Sông Gianh có nhiều con tàu khác đang neo đậu và không xa lắm là Tổng kho xăng dầu Nhà Bè. Chỉ riêng tình trạng này đã thấy Vinalines thiếu trách nhiệm nghiêm trọng.


"Hoang đảo" Atlantic

Nhưng không chỉ Sông Gianh là con tàu duy nhất của Vinalines bị "bỏ hoang". Sáng 18/8, từ bến tàu cánh ngầm ở thành phố Vũng Tàu, chúng tôi thuê tàu "Masco 1" của cảng vụ Vũng Tàu, để ra tàu Vinashin Atlantic (chuyên chở dầu, tải trọng gần 150.000 DWT, được mua năm 2007, giá gần 910 tỉ đồng), đang nằm ngoài phao số 0, cách bờ biển Vũng Tàu gần 20 km. Sau gần 1 giờ, chúng tôi tiếp cận được con tàu đồ sộ dài gần 300 m, cao hơn 20 m. Vỏ tàu nơi giáp nước biển bị lớp hà bám dày đặc, dây neo nhiều chỗ bị hoen rỉ.

Ông Lượng, chủ tàu đại lý (chuyên chở thực phẩm và thuyền viên ra, vào cho tàu Atlantic), cho biết, tàu Atlantic đã nằm đây từ mấy năm qua. Hiện trên tàu chỉ còn chưa đến chục người. Nhiều thuyền viên, kể cả thuyền trưởng, máy trưởng thường xuyên ở trên bờ chơi hưởng 40% lương. Có lẽ do không có dầu chạy máy, nên có lần tôi phải chở mấy trăm kg nến ra cho tàu dùng. Ở đây, chúng tôi thường gọi tàu Atlantic là "hoang đảo", "tàu ma". Chỉ riêng tiền dịch vụ (giá 3 triệu đồng mỗi chuyến) hai năm nay, công ty còn nợ tôi hơn 500 triệu đồng, đòi mãi chẳng được"- ông Lượng ngán ngẩm than và cho biết thêm, do không có lương nên một số thuyền viên đã gỡ bán thiết bị trên tàu "trúng cả tỷ đồng".

Thực trạng hai con tàu trị giá khoảng 1.300 tỷ đồng là thế. Nhưng báo cáo của ông Nguyễn Cảnh Việt – Tổng giám đốc Vinalines – với Bộ Giao thông Vận tải ngày 18/2, lại rất khả quan: "Các tàu Vinashin Glory, Vinashin Atlantic, Vinashin Eagle đã hoàn thành các mục sửa chữa nhỏ tại Việt Nam và dự kiến sẽ đưa vào hoạt động vào cuối tháng 2. Tàu Sông Gianh đang được khách hàng có nhu cầu khảo sát, thuê lại". Vậy mà đến nay đã hơn nửa năm, những tàu này vẫn phải "đắp chiếu" không đưa vào hoạt động.


Dấu hiệu bất thường của thương vụ 37 triệu USD

Khoảng tháng 10/2010, Vinalines đàm phán và mua tàu Nord Brave, trọng tải 52.529 DWT (tấn trọng tải) do Nhật Bản đóng năm 2007, đăng kiểm DNV ID 31180, IMO No 9405459, với giá 37 triệu USD. Theo nhiều chuyên gia hàng hải, việc Vinalines mua tàu Nord Brave với giá trên được xem như thành công lớn của… người bán tàu.

Thông tin từ MAI – một tạp chí uy tín chuyên ngành về hàng hải của Đức, cho biết tại cùng thời điểm, tàu Lowlands Patrasche cũng do Nhật Bản đóng năm 2007, tải trọng 58.790 DWT, số đăng kiểm DNV 30784, IMO 9340506 được bán với giá chỉ có 30,3 triệu USD. Từ con số trên, nếu làm một phép so sánh về hai con tàu (cùng thời gian đóng, cùng quốc gia đóng, cùng loại đăng kiểm) sẽ cho thấy, giá của tàu Lowlands Patrasche là 515,4 USD/tấn trọng tải. Nếu nhân giá này với trọng tải của tàu Nord Brave là 52.529 DWT, thì giá tàu Nord Brave tại thời điểm đó trên thị trường chỉ khoảng 27,07 triệu USD. Nhưng chẳng hiểu vì sao Vinalines lại "hào phóng" bỏ ra 37 triệu USD để mua con tàu này?

Nhưng dấu hiệu bất thường chưa dừng lại ở đây. Theo thông tin tại địa chỉ http://WWW.marinetraffic.com/ais/shipdetails.aspx?MMSI=574000840 (phần Ex Names History – tạm dịch lý lịch của tàu) thì tàu Nord Brave vẫn mang quốc tịch Panama cho đến tháng 9/2010, với hô hiệu 3ELA9. Báo cáo thị trường tuần 46 ra ngày 19/11/2010 của WeberSeas, một website nổi tiếng về tài chính và hàng hải, thì tàu Nord Brave đã được bán cho Việt Nam với giá 37 triệu USD.

Theo thông lệ quốc tế, đáng lẽ Nord Brave (lúc này đang mang quốc tịch Panama) sẽ phải được chuyển đổi thẳng từ quốc tịch Panama sang quốc tịch Việt Nam. Thế nhưng, không hiểu vì sao con tàu này lại được chuyển sang quốc tịch Singapore với hô hiệu 9V8962 (tháng 1.2011) rồi mới được đổi thành quốc tịch Việt Nam với hô hiệu 3WBV9 và được đổi tên là Vinalines Brave. Một chuyên gia về hàng hải phân tích mỗi lần chuyển đổi quốc tịch cho tàu tốn rất nhiều chi phí và thủ tục khá phức tạp. Vì sao tàu Nord Brave được mua giá cao như thế và phải chuyển qua quốc tịch Singapore rồi mới được chuyển sang quốc tịch Việt Nam? Có lẽ chỉ những người tham gia thương vụ mua bán con tàu này mới có thể trả lời được rõ ràng nhất.

Chưa hết, từ khi đưa vào khai thác cho tới nay, tàu Vinalines Brave liên tục bị thua lỗ. Sáu tháng đầu năm 2011, con tàu này bị lỗ ít nhất hơn 33 tỉ đồng (bình quân hơn 180 triệu đồng một ngày). Điều này góp phần đáng kể vào khoản lỗ khổng lồ 660 tỷ đồng trong 6 tháng đầu năm 2011 của Vinalines.

Theo thông tin Đất Việt có được, tàu Sông Gianh có tải trọng 10.900 DWT (tấn trọng tải), chiều dài 183 m, rộng 25 m và chiều cao mạn 12 m, có thể chở được 38-40 sà lan con, trọng tải 200 DWT mỗi chiếc, được bàn giao cho Công ty Vận tải biển viễn dương Vinashinlines thuộc Vinalines từ ngày 10.2.2008 với tổng chi phí đóng tàu khoảng 400 tỷ đồng. Sau đó, tàu Sông Gianh chỉ chạy thử chuyến đầu tiên chở than từ Quảng Ninh vào Sài Gòn, thu được gần 1,8 tỷ đồng, nhưng tiền bỏ ra để chi phí phục vụ cho chuyến hàng này là hơn 4 tỷ đồng. Đây cũng là chuyến hàng duy nhất từ khi con tàu được đưa vào khai thác đến nay.

Nhóm PV

Nguồn: baodatviet

BVN chú thích: Bài này được copy từ blog Phạm Viết Đào, bài gốc trên Đất Việt đã bị rút xuống, tuy nhiên vẫn có thấy bài đã được in trên báo Đất Việt ngày 24/8/2011.

Thêm một chiến sĩ đấu tranh bị cầm tù

Thêm một chiến sĩ đấu tranh bị cầm tù


Ông Lư Văn Bảy trong phiên xử tại Toà án Kiên Giang hôm 22/08/2011

Hôm 22/08/2011, Tòa án tỉnh Kiên Giang đã xử ông Lư Văn Bảy 4 năm tù, 3 năm quản chế với tội danh "tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN".

Ông Lư Văn Bảy năm nay 59 tuổi, ngụ tại thị trấn Tân Hiệp, tỉnh Kiên Giang. Theo cáo trạng của phiên tòa Kangaroo, không có luật sư bào chữa, ngoài gốc gác là một quân nhân thuộc binh chủng Không quân QL VNCH, sau năm 1975 ông có tham gia hoạt động chống Cộng trong "Mặt trận Liên tôn" vào tháng 9/1977, và sau đó bị bắt và bị giam cầm 6 năm tù đến 9/1983,...

Ông Bảy là một cựu quân nhân, thuộc binh chủng Không quân QL VNCH. Năm 1970, lênh tổng động viên ban ra, khi đó ông tròn 18 tuổi, đành từ giã tuổi học trò để lên đường nhập ngũ, gia nhập binh chủng không quân và trở thành chuyên viên kỹ thuật phục vụ tại Sư đoàn 1 Không quân giới tuyến (đóng tại Đà Nẵng). Vì thuộc đơn vị trực thăng chuyên thả toán cho lực lượng biệt kích Lôi Hổ nhảy toán trong rừng, cho nên ông đã có dịp đi khắp các địa danh thuộc Vùng I địa đầu đất nước của miền Trung khô cằn sỏi đá, chứng kiến được những cảnh khổ đau mà nhân dân miền Trung phải chịu đựng, nhất là vào Mùa Hè đỏ lửa 1972. Nhờ đó ông cũng đã chứng kiến được cảnh tan hoang chết chóc trên con đường dẫn vào Quảng Trị với hàng đống thây người chất chồng thành núi, khiến cho một nhà báo Tây phương phải đặt tên là Đại lộ Kinh hoàng (Terror Boulevard).

Vào ngày 28 Tết năm 1974 khi Trung Cộng tấn công Hoàng Sa thì ông Bảy đang đóng ở Đà Nẵng. Khi đó tinh thần chống ngoại xâm trong đơn vị đã dâng cao, thật sự đi vào lòng mọi người và toàn đơn vị đều tình nguyện hiến dâng cho Hoàng Sa.


Ông Lư Văn Bảy, một con người luôn tâm huyết, đau đáu với vận mệnh của đất nước trước họa ngoại xâm từ Trung Cộng. Đó là lý do rất nhiều bài viết của ông mang sắc thái chủ quyền biển đảo, Hoàng Sa-Trường Sa và vấn đề cho Trung Cộng khai thác Bô-Xít ở Tây Nguyên.

Ông bắt đầu viết bài và gởi ra hải ngoại từ những năm 2005, 2006. Để che mắt lực lượng công an, ông đã dùng nhiều bút danh khác nhau như Chánh Trung, Hoàng Trung Việt, Hoàng Trung Chánh, hoặc Nguyễn Hoàng. Vào khoảng tháng 8 năm 2007, ông bắt đầu gởi bài trực tiếp đến Ban Biên Tập trang web Tiếng Nói Tự Do Dân Chủ để nhờ hiệu đính bài vở và phổ biến rộng rãi đến các nơi.

Kể từ đầu năm 2010, ông bắt đầu sử dụng bút danh Trần Bảo Việt và có gởi bài trực tiếp đến một số trang như Đàn Chim Việt, Thông Luận, Đối Thoại, Báo Tổ Quốc,...

Tháng 1 năm 2008, ông bị công an tỉnh Kiên Giang đến tận nhà bắt, thu giữ máy vi tính có chứa nhiều bài viết trong ổ cứng. Tuy nhiên ngay sau đó, ông được thả ra với lời cảnh cáo và cam kết không viết bài nữa.

Tuy nhiên, vì "không thể chịu nổi cảnh ngang trái trong xã hội ngày nay""không chấp nhận sự uơn hèn của CSVN trước giặt bành trương Trung Cộng", cho nên chỉ sau một thời gian ngắn ông lại tiếp tục viết nhiều hơn và mạnh hơn. Chỉ riêng từ cuối tháng 10 năm 2010 cho đến trước lúc bị bắt vào 26/03/2011, ông đã viết khoảng 15 bài, tức là khoảng 1 bài trong mỗi tuần!

Trong bài "Lời cuối cho những ai còn tự nhận mình là người Việt Nam", ông đã nhắn nhủ với lãnh đạo CSVN bằng những lời nhẹ nhàng nhưng rất kiên quyết:
"nếu ngay từ bây giờ mà quý vị sẵn sàng từ bỏ quyền lợi riêng trong vai trò độc tôn lãnh đạo, để chấp nhận con đường dân chủ đa nguyên phù hợp với trào lưu tiến bộ của thế giới, phù hợp với ý nguyện của toàn dân, đây là hành động tự cứu mình và cứu đảng ĐCSVN tiếp tục tồn tại song hành cùng với dân tộc bởi vì, sự bình đẳng giữa các đảng phái trong đó có ĐCSVN để toàn dân tự do chọn lựa người lãnh đạo đất nước"

Tuy dân tộc Việt Nam vẫn phải oằn oại dưới cai trị của cộng sản trên toàn cõi Việt Nam gần 36 năm dài, nhưng ông vẫn tin tưởng rằng "Dân tộc Việt Nam sẽ hồi sinh sau những năm dài đen tối".

Trong bài "Phong trào Dân chủ Việt Nam: Niềm tin và hy vọng", ông đã thể hiện niềm tin sắt đá hơn vào phong trào dân chủ Việt Nam, ngay sau khi cao trào đấu tranh đòi hỏi dân chủ bùng nổ tại các nước Bắc Phi, đưa đến sự sụp đổ đầu tiên của chế độ độc tại tại Tunisia và Ai Cập:
"Cuộc cách mạng thành công của nhân dân Tunisia, Ai Cập, Sudan và đang lan rộng ra các nước Phi châu khác trong thời gian qua sẽ là kết quả đáng theo gương cho sự tranh đấu của nhân dân VN trong thời gian tới.
Chắc chắn phong trào dân chủ VN sẽ là niềm tin và hy vọng, là niềm tự hào cho toàn dân trên con đường xây dựng quê hương đầy đổ nát".

Chỉ khoảng 10 ngày trước khi bị bắt hôm 26/03/2011, ông đã có bài "Nhận định tình hình và vài thiện ý cho phong trào đấu tranh dân chủ hiện tại" với một số nhận định và đề nghị, mà ông cho rằng "Nếu thực hiện được như thế thì con đường tranh đấu cho nền dân chủ đa nguyên của chúng ta chắc chắn sẽ sớm thành công trong sự ôn hòa và không đổ máu. Hồn thiêng sông núi sẽ không bao giờ quay lưng với con đường chính nghĩa của toàn dân tộc VN chúng ta".

Tuy luôn trăn trở với những ưu tư buồn phiền về vận mệnh của dân tộc, nhưng ông vẫn luôn nghĩ đến những con người kiên cường, những người tù bất khuất hiện vẫn còn đang bị giam hãm đâu đó trong các nhà tù cộng sản. Ông đã thể hiện tình "huynh đệ chi binh" cũng như tình người đối với thân phận nghiệt ngã của anh Nguyễn Hữu Cầu qua bài "Xin chút tình thương với người tù chính trị xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu" và ông cũng không quên người tù bất khuất Trương Văn Sương qua bài "Trương Văn Sương: niềm tự hào của dân tộc".

Những bài viết của ông hoàn toàn thể hiện tâm huyết, trăn trở của một con người yêu nước tha thiết. Rõ ràng những bài viết đó là vũ khí, là cái gai khiến chế độ run sợ, phải đem ông ra xử chóng vánh trong một phiên tòa Kangaroo không có luật sư bào chữa. Tuy thân xác đã bước vào nhà tù nhỏ, nhưng ông vẫn đặt Niềm tin và hy vọng vào Phong trào Dân chủ Việt Nam.

Lê Minh
Ngày 24/08/2011


Nguyên văn bản tin trên tờ Đại Đoàn Kết:


Kiên Giang: Xét xử vụ tuyên truyền chống phá Nhà nước (23/08/2011)

Sáng 22-8-2011, TAND Kiên Giang đã mở phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử Lư Văn Bảy, (sinh năm 1952, ngụ tại 86, tổ 3, ấp kinh 9 thị trấn Tân Hiệp - Kiên Giang) về tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Lư Văn Bảy nguyên là sĩ quan ngụy thuộc binh chủng không quân đóng quân tại Đà Nẵng, phụ trách kỹ thuật. Năm 1975, Bảy học tập, cải tạo 1 tháng tại Tân Hiệp, sau đó về địa phương làm ruộng sinh sống. Khoảng tháng 9-1977, Bảy tham gia tổ chức phản cách mạng "Mặt trận liên tôn" và được tổ chức này phong cho cấp bậc trung úy. Hành vi chống phá cách mạng của Bảy đã không lọt qua khỏi tai mắt của quần chúng nhân dân và lực lượng an ninh. Hoạt động được 3 tháng thì Bảy bị bắt, đưa đi tập trung cải tạo tại Trại giam kênh làng thứ 7. Tháng 9 năm 1983 Bảy hết hạn tù, về quê nhà ở Tân Hiệp làm ruộng để sinh sống.

Khi Internet được sử dụng rộng rãi trong cộng đồng, Bảy đã soạn thảo tài liệu phản động gửi ra nước ngoài, tập trung vào địa chỉ "Tiếng nói tự do dân chủ" với nhiều bút danh như Chánh Trung, Hoàng Trung Chánh, Hoàng Trung Việt, Nguyễn Hoàng và được hai người tự xưng là Khánh Đang và Lê Minh, người của tổ chức phản động "Diễn đàn tiếng nói tự do" liên hệ trả nhuận bút.

Hành vi vi phạm pháp luật của Bảy đã bị cơ quan công an huyện Tân Hiệp phát hiện lập biên bản cảnh cáo, răn đe, phân tích thiệt hơn. Thế nhưng Lư Văn Bảy vẫn cố tình vi phạm pháp luật, tiếp tục soạn thảo các bài viết có nội dung nói xấu Đảng và Nhà nước gửi ra các tổ chức phản động: Đàn chim Việt, Đối thoại, Báo Tổ quốc, Tiếng nói tự do và dân chủ, Dân làm báo, Thông tin Berlin, Ánh sáng mới 2015... với bút danh Trần Bảo Việt.

Ngày 26-3-2011, Lư Văn Bảy đã bị công an tỉnh Kiên Giang bắt và khám xét khẩn cấp. Cơ quan an ninh phát hiện Bảy đã soạn thảo nhiều bài viết chủ yếu sao chép từ các bài viết của các thế lực phản động rồi chỉnh sửa tung lên mạng nhằm bôi nhọ đường lối, chủ trương chính sách pháp luật của Đảng và nhà nước nhằm kích động lòng thù hận trong động đồng các dân tộc, kích động bạo động, bạo loạn...

Ranh ma, quỷ quyệt hơn, Bảy đã thường xuyên thay đổi địa điểm gửi email để tránh sự theo dõi phát hiện của công an trong việc phát tán tài liệu. Bảy thường xuyên bắt xe đò, đến các địa điểm Internet ở ấp Phụng Quới A, Phụng Quới B của thị trấn Thạnh An, huyện Vĩnh Thạnh, Cần Thơ để gửi bài viết cho các tổ chức phản động...
Tại phiên tòa, Lư Văn Bảy đã thừa nhận các hành vi phạm tội của mình là sai trái. HĐXX đã tuyệt phạt Lư Văn Bảy 4 năm tù giam và 3 năm quản thúc tại địa phương.

Trương Anh Sáng

24 August 2011

Bản chất bá quyền của Trung cộng: Sáu cuộc chiến tranh trong 50 năm tới của Trung Quốc

Bản chất bá quyền của Trung cộng: Sáu cuộc chiến tranh trong 50 năm tới của Trung Quốc               

                                    Nguyên bản: Zhao Yan - Trần Quang dịch thuật
                                                         "未来50年中国的六场战争:彻底打破世界格局
                                                     

Gần đây, trang "China Military Report" đăng bài viết "Sáu cuộc chiến tranh trong 50 năm tới của Trung Quốc" của tác giả Zhao Yan, có nội dung như sau:
Trung Quốc (TQ) là một nước lớn chưa thống nhất. Đây là nỗi nhục của dân tộc Hoa Hạ và là sự hổ thẹn của con cháu Viêm Hoàng đế. Viêc thống nhất đất nước và duy trì sự tôn nghiêm của dân tộc rất ư là khẩn thiết; do đó trong vòng 50 năm tới, TQ cần sẽ tuần tự tiến hành sáu (6) cuộc chiến tranh.

Cuộc chiến tranh thứ nhất : Thống nhất Đài Loan (giai đoạn 2020 - 2025)
     
Mặc dù, quan hệ hai bờ hiện nay đang có xu hướng đi vào hòa hoãn, nhưng đừng hy vọng nhà đương cục Đài Loan (cho dù là Quốc dân đảng hay Dân tiến đảng) muốn thống nhất hòa bình với Trung Quốc đại lục, vì điều này không phù hợp với lợi ích tranh cử của đảng cầm quyền tại Đài Loan, cho nên trong thời gian dài sẽ tiếp tục nêu chủ trương giữ nguyên hiện trạng với Trung Quốc đại lục (như vậy đều có lợi cho hai đảng, Dân tiến đảng hung hăng một chút, Quốc dân đảng hòa hoãn một chút, cả hai đều giành được lợi ích chính trị trên chính trường Đài Loan), "độc lập" nhưng không dám "độc lập" thật sự, chỉ có thể kích động dư luận để kiếm lợi, trong khi đó "thống nhất" cũng sẽ là không "thống nhất" thật sự, chỉ có thể là đề cập chung chung. Đài Loan không thống nhất, đây là một tổn thương lớn nhất của Trung Quốc.

                                                  

Cho nên trong 10 năm tới, tức trước năm 2020, Trung Quốc cần phải nắm cho được phương châm chiến lược thống nhất, tuyên bố trước Đài Loan về thời hạn cuối cùng để thống nhất đất nước là năm 2025, hoặc là Đài Loan chấp nhận thống nhất hòa bình (đây là kết quả mà toàn thể người Hoa trên khắp thế giới mong đợi), hoặc là phải sử dụng vũ lực để thống nhất (đây là sự lựa chọn duy nhất mà Trung Quốc đại lục buộc phải làm). Để thống nhất, Trung Quốc phải làm tốt công tác chuẩn bị từ 3 đến 5 năm (thời điểm này, Trung Quốc hoàn toàn có đủ thực lực quân sự để thống nhất Đài Loan, như hàng không mẫu hạm của Trung Quốc chính thức được đưa vào biên chế, máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ thứ 4 được hoàn thiện…), khi thời điểm đến, cho dù là sử dụng phương thức thống nhất như thế nào, Trung Quốc vẫn nhất định phải thống nhất, đây là một sứ mệnh lịch sử của dân tộc Hoa Hạ.

Theo phân tích tình hình hiện nay, Đài Loan tất sẽ cự tuyệt thống nhất, Trung Quốc đại lục duy nhất chỉ có con đường sử dụng vũ lực để thống nhất. Cuộc chiến tranh thống nhất này là một cuộc chiến tranh đích thực mang ý nghĩa hiện đại hoá kể từ sau khi nước CHND Trung Hoa được thành lập, là một cuộc chiến tranh kiểm nghiệm toàn diện sức chiến đấu hiện đại hoá của quân đội Trung Quốc. Trong cuộc chiến này, Trung Quốc có thể dễ dàng giành chiến thắng, nhưng cũng có thể sẽ gian nan giành chiến thắng. Tình hình này phụ thuộc vào quyết định tham chiến của Mỹ, Nhật Bản đối với Đài Loan. Mỹ, Nhật Bản viện trợ cho Đài Loan, thậm chí xuất quân phản công Đại lục, Trung Quốc buộc phải sử dụng tổng lực để đối kháng Mỹ, Nhật Bản, như vậy sẽ trở thành cuộc đại chiến gian khổ và kéo dài. Nếu Mỹ, Nhật Bản không dám đối kháng với Trung Quốc, để Trung Quốc đại lục thu hồi Đài Loan, quân đội Đài Loan đương nhiên không thể chống đỡ, nhiều nhất là 3 tháng là có thể kiểm soát hoàn toàn Đài Loan.

Mặc dù hiện nay ai cũng cho là Trung Quốc có đủ khả năng chống lại các thế lực can thiệp, nhưng trước khi thu hồi Đài Loan, tốt nhất là tiến hành bố trí thế cục, để Mỹ, Nhật Bản không kịp hoặc không dám tham chiến, như vậy Trung Quốc mới có thể thần tốc đánh chiếm Đài Loan. Vậy phải bố trí thế cục như thế nào để Mỹ, Nhật Bản không kịp hoặc không dám tham chiến? Tốt nhất là gây ra một, hoặc hai cuộc chiến tranh trước đó, ví dụ như chiến tranh Ixraen-Iran, chiến tranh Nga-Nhật, chiến tranh Ấn Độ-Pakixtan, hay đối đầu giữa hai miền Triều Tiên, như vậy Mỹ, Nhật Bản khó có thể kịp thời hoặc không dám tham chiến.

Đương nhiên, cho dù Mỹ, Nhật Bản có tham chiến hay không, cuối cùng Trung Quốc đều giành chiến thắng, đây là điều không phải nghi ngờ. Nhưng khác biệt ở chỗ, nếu Mỹ, Nhật Bản tham chiến, nguyên khí kinh tế của Trung Quốc sẽ bị tổn thương nặng nề; nếu Mỹ, Nhật Bản không kịp hoặc không tham chiến, kinh tế của Trung Quốc sẽ không bị tổn thất. Tuy nhiên, cho dù Mỹ, Nhật Bản có tham chiến hay không, về mặt quân sự, Trung Quốc sẽ có bước phát triển mang tính nhảy vọt. Vì sau khi thống nhất Đài Loan, hợp nhất kỹ thuật quân sự của Đài Loan, trong vòng từ 5 đến 10 năm, kỹ thuật quân sự của Trung Quốc sẽ có bước phát triển vượt bậc.

Trong cuộc chiến này, Mỹ không tham chiến còn có thể giữ được địa vị độc bá của mình, một khi tham chiến, địa vị độc bá tất bị lung lay. Sau khi bị tổn thất nặng nề trong cuộc chiến này, địa vị bá chủ thế giới của Mỹ sẽ bị các nước nghi ngờ, đặc biệt là các nước nhỏ Đông Nam Á, đối diện với một Trung Quốc láng giềng hùng mạnh, buộc các nước này không thể không tính toán lại xem đi theo hướng nào, đi theo ai. Mỹ không tham chiến còn có thể duy trì địa vị bá chủ thế giới khoảng 40 năm nữa, trong 40 năm này, Trung Quốc sẽ không có cớ thách thức bá quyền của Mỹ, Trung Quốc chỉ có thể tiếp tục chuyên tâm vào sự nghiệp thống nhất đất nước.

Điểm có lợi nhất của cuộc chiến thống nhất Đài Loan là Trung Quốc đã phá vỡ chuỗi đảo bao vây thứ nhất của Mỹ, để hướng ra Thái Bình Dương, như vậy Trung Quốc từ đó có thể tiến quân ra đại dương, mở rộng lợi ích thiết thân của Trung Quốc.



Cuộc chiến tranh thứ hai : Thu hồi các đảo tại Biển Đông (giai đoạn 2025-2030)

                                          
                                                    Tham vọng của Trung cộng và cái lưỡi bò biển Đông


Sau khi Trung Quốc thống nhất Đài Loan, nghỉ ngơi chỉnh đốn nhiều nhất là 2 năm, trong khoảng thời gian này Trung Quốc tuyên bố với các nước có tranh chấp tại Biển Đông về thời hạn cuối cùng Trung Quốc sẽ sử dụng vũ lực để thu hồi các đảo là năm 2028, tất cả các nước có thể đàm phán với Trung Quốc trong khoảng thời gian này. Trung Quốc sẽ xuất phát từ quan điểm láng giềng hữu nghị và phong cách nước lớn, Trung Quốc còn có thể bảo đảm một phần lợi ích kinh tế của các nước xung quanh đã đầu tư vào các đảo ở Biển Đông, nếu không Trung Quốc sẽ sử dụng vũ lực để thu hồi các đảo, đồng thời tịch thu toàn bộ lợi ích kinh tế, cũng như các khoản đầu tư trên các đảo này.



Cuộc chiến tranh thứ ba: Thu hồi Nam Tây Tạng (giai đoạn 2035-2040)

Hai mươi năm sau, mặc dù thực lực quân sự của Ấn Độ không bằng Trung Quốc, nhưng khi đó cũng sẽ là một trong số không nhiều nước lớn trên thế giới, vì vậy "đá chọi với đá" chắc chắn sẽ chịu nhiều tổn thất, cho nên tác giả cho rằng tốt nhất là ngay từ bây giờ Trung Quốc phải tìm mọi cách khiến Ấn Độ bị chia cắt thành mấy nước nhỏ, để Ấn Độ không còn sức đối kháng với Trung Quốc, tuy nhiên sách lược chia cắt Ấn Độ không chắc chắn thực hiện được, nhưng ở mức độ thấp nhất cũng phải làm cho bang Assam tiếp giáp với Nam Tây Tạng (Ấn Độ gọi là bang Arunachal Pradesh) và Sikkim bị Ấn Độ xâm chiếm được độc lập, làm suy yếu thực lực của Ấn Độ trong đối kháng với Trung Quốc, như vậy mới là thượng sách.

                                             

Trung sách là chuyển một lượng lớn vũ khí quân sự tiên tiến sang Pakixtan, trong khoảng thời gian năm 2035, ngầm giúp Pakixtan tấn công khu vực phía Nam Casơmia của Ấn Độ, giúp đỡ Pakixtan hoàn thành đại nghiệp thống nhất lãnh thổ. Tất nhiên, trong khi Ấn Độ và Pakixtan chưa thể kết thúc chiến tranh, Trung Quốc thần tốc tấn công Ấn Độ thu hồi khu vực Nam Tây Tạng bị chiếm đóng. Ấn Độ sẽ không thể cùng lúc tác chiến với hai cuộc chiến tranh, kết cục đều gặp thất bại, như vậy Trung Quốc có thể dễ dàng lấy lại khu vực Nam Tây Tạng, Pakixtan cũng có thể hoàn thành việc kiểm soát hoàn toàn Casơmia. Đây là trung sách, là một biện pháp hay có thể thực hiện. Nếu tất cả các sách lược trên đều không thể thực hiện, Trung Quốc có thể tấn công trực diện Ấn Độ để thu hồi Nam Tây Tạng.

Sau khi kết thúc cuộc chiến tranh thứ nhất và thứ hai, Trung Quốc đã có thời gian khôi phục và tiếp tục phát triển trong vòng 10 năm, khi đó Trung Quốc đã là cường quốc mang tầm thế giới cả về kinh tế lẫn quân sự, duy chỉ có Mỹ và châu Âu là có thể xếp trên Trung Quốc (thời điểm đó nhiều khả năng châu Âu sẽ hoàn thành nhất thể hoá). Vì vậy, sau khi thống nhất Đài Loan và thu hồi các đảo tại Biển Đông, kỹ thuật quân sự của Trung Quốc đã có bước phát triển nhạy vọt, các trang thiết bị vũ khí hải, lục, không quân và vũ trụ đều có bước tiến dài, nhiều kỹ thuật quân sự ở vào trình độ dẫn đầu thế giới, khi đó sức mạnh quân sự của Trung Quốc chỉ có thể xếp sau Mỹ. Với thực lực như vậy, trong cuộc chiến thu hồi Nam Tây Tạng, Ấn Độ chắc chắn chịu một cuộc đại bại. Thứ nhất, sức mạnh tổng hợp của Ấn Độ yếu hơn nhiều so với Trung Quốc. Ấn Độ không có khả năng nghiên cứu, phát triển cũng như độc lập sản xuất các loại vũ khí mũi nhọn kỹ thuật cao. Năng lực động viên kinh tế cho thời chiến của Ấn Độ không bằng 1/10 của Trung Quốc, cho nên trong cuộc chiến với Trung Quốc, Ấn Độ không thể duy trì chiến tranh lâu dài, trong khi đó khả năng chiến tranh thần tốc của Ấn Độ lại kém xa so với Trung Quốc, vì vậy trong cuộc chiến này, Ấn Độ thất bại là điều không phải nghi ngờ. Thứ hai, trong cuộc chiến này, tuyệt đối không có quốc gia nào dám công khai giúp đỡ Ấn Độ. Khi đó, Trung Quốc đã là cường quốc thế giới, không có nước nào (kể cả Mỹ) dám công khai coi Trung Quốc là kẻ thù, nhiều khả năng nhất chỉ có 3 nước là Mỹ, Nga, Nhật Bản sẽ ngấm ngầm cung cấp vũ khí cho Ấn Độ, nhưng động thái này sẽ không gây ra những vấn đề lớn; ngược lại Pakixtan có thể nhân cơ hội này tấn công Ấn Độ. Thứ ba, Ấn Độ không dám và không thể sử dụng vũ khí hạt nhân. Mặc dù nói Ấn Độ đã có vũ khí hạt nhân, nhưng trong cuộc chiến này, Ấn Độ không dám sử dụng vũ khí hạt nhân, vì vũ khí hạt nhân của Ấn Độ không đủ để huỷ diệt Trung Quốc; đã không thể huỷ diệt, một khi sử dụng, khả năng phản kích của Trung Quốc có thể huỷ diệt vĩnh viễn Ấn Độ. Sau khi thu hồi Nam Tây Tạng, Trung Quốc sẽ đóng trọng binh tại đây, Ấn Độ sẽ không dám phản công, cuối cùng phải thừa nhận là lãnh thổ của Trung Quốc, đồng thời tích cực triển khai hợp tác với Trung Quốc, như vậy vẫn có thể bảo toàn thực lực nước lớn tại khu vực.



Cuộc chiến tranh thứ tư : Thu hồi đảo Điếu Ngư và Lưu Cầu (giai đoạn 2040 - 2045)

Thời điểm đến giữa thế kỷ 21, Trung Quốc đã là cường quốc thế giới thật sự, khi đó Nhật Bản, Nga suy yếu; Mỹ, Ấn Độ không phát triển, Trung Quốc và châu Âu đồng thời nổi lên, là thời cơ tốt nhất để Trung Quốc thu hồi đảo Điếu Ngư (Senkaku) và Lưu Cầu (Okinawa) bị Nhật Bản chiếm đóng.

                                             

Nói tới đảo Điếu Ngư và Lưu Cầu, có lẽ nhiều người chỉ biết rằng đảo Điếu Ngư là lãnh thổ vốn có của Trung Quốc, nhưng lại không biết Nhật Bản đã xâm chiếm Lưu Cầu. Hiện nay, bất luận là trong diễn đàn nhân dân hay cấp trung ương, khi đề cập đến vấn đề Đông Hải giữa Trung Quốc và Nhật Bản, đề cập đến cái gọi là "đường trung tuyến" do Nhật Bản hoạch định, hay vấn đề Lưu Cầu, đều bị Nhật Bản dẫn giải sai lầm về lịch sử và chính trị - tức cho rằng Lưu Cầu là lãnh thổ của Nhật Bản.

Nhật Bản đã xâm chiếm đảo Điếu Ngư và Lưu Cầu của Trung Quốc nhiều năm qua, đánh cắp phi pháp nhiều tài nguyên tại Đông Hải của Trung Quốc, vì vậy đây sẽ là thời điểm thích hợp để lấy lại từ tay Nhật Bản. Vì thời điểm đó Mỹ muốn can dự cũng khó, châu Âu càng không quan tâm đến vấn đề này, trong khi đó Nga cũng chỉ có thể ngồi nhìn. Nhiều nhất là trong vòng nửa năm, cuộc chiến có thể kết thúc, Trung Quốc đại thắng, Nhật Bản đành phải thừa nhận kết cục thất bại - đảo Điếu Ngư và Lưu Cầu trở về vô điều kiện với Trung Quốc. Đông Hải trở thành nội hải của Trung Quốc.


Cuộc chiến tranh thứ năm : Thống nhất Ngoại Mông (giai đoạn 2045 - 2050)

Mặc dù, hiện nay có người cổ vũ Ngoại Mông (Mông Cổ) trở về Trung Quốc, nhưng điều này có hiện thực không?

Trung Quốc chỉ có thể sau khi thống nhất Đài Loan, lấy hiến pháp và bản đồ Trung Hoa Dân Quốc làm căn cứ. Như vậy sẽ có người hỏi, vì sao phải lấy hiến pháp và bản đồ Trung Hoa Dân Quốc làm căn cứ? Làm như vậy khác nào nói Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa bị Trung Hoa Dân Quốc thống nhất? Nói như vậy không có gì vô nghĩa cả, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là Trung Quốc, Trung Hoa Dân Quốc cũng là Trung Quốc, không cần quan tâm ai thống nhất ai, làm người Trung Quốc, chỉ cần tổ quốc thống nhất, không bị làm nhục là tốt nhất. Cũng phải biết rằng hiện nay Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thừa nhận nền độc lập của Ngoại Mông, nếu lấy hiến pháp và bản đồ của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa làm căn cứ để thống nhất Ngoại Mông, thì rõ ràng đây là hành động đi xâm lược, cho nên chỉ có thể lấy hiến pháp và bản đồ của Trung Hoa Dân Quốc làm căn cứ để tiến hành thống nhất Ngoại Mông, như vậy xuất quân mới danh chính ngôn thuận. Trung Quốc cần đề xuất đại cương thống nhất với Ngoại Mông, tạo dựng bầu không khí dư luận xã hội Ngoại Mông trở về Trung Quốc, đồng thời tìm kiếm những tộc người tại Ngoại Mông có mong muốn sáp nhập vào Trung Quốc để ra sức giúp đỡ, cố gắng để họ có thể tiếp cận tới tầng lớp có quyền quyết sách, nhằm chuẩn bị tốt cho sự nghiệp thống nhất Ngoại Mông. Bên cạnh đó, sau khi thu hồi Nam Tây Tạng (dự kiến vào năm 2040) Trung Quốc cũng phải tuyên bố với các nước trên thế giới rằng Ngoại Mông là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc.

                                               
                                                                                              Ngoại Mông (Republic of Mongolia)

Đương nhiên, Ngoại Mông có thể ra điều kiện để trở về, như vậy là điều tốt nhất so với việc phải sử dụng vũ lực để thống nhất. Nếu thế lực bên ngoài can dự hoặc Ngoại Mông cự tuyệt thống nhất, Trung Quốc cần phải làm tốt mọi sự chuẩn bị về trang bị vũ khí nhằm thống nhất Ngoại Mông. Tài liệu cho rằng Trung Quốc vẫn có thể áp dụng mô hình như đã thống nhất Đài Loan, đưa ra thời hạn cuối cùng để thống nhất là vào năm 2045, để Ngoại Mông có thời gian mấy năm suy nghĩ, khi đến thời điểm nếu không chủ động chấp nhận trở về, cuối cùng mới sử dụng vũ lực thống nhất.

Tới thời điểm đó, 4 cuộc chiến tranh đã kết thúc, Trung Quốc đã có đầy đủ thực lực về chính trị, quân sự và ngoại giao để thống nhất Ngoại Mông. Mỹ, Nga suy yếu sẽ không dám tham chiến, chỉ có thể tiến hành phản đối bằng ngoại giao, trong khi đó châu Âu sẽ giữ thái độ nước đôi, Ấn Độ không lên tiếng. Không đến 3 năm, Trung Quốc có thể hoàn thành thống nhất mang tính tuyệt đối đối với Ngoại Mông. Sau khi thống nhất Ngoại Mông, tuyến đầu sẽ bố trí trọng binh nhằm ngăn chặn Nga, đồng thời trong vòng 10 năm, ra sức tiến hành xây dựng mang tính nền tảng và thiết bị quân sự, để chuẩn bị cho sau này tiến hành thu hồi lãnh thổ do Nga xâm chiếm.




Cuộc chiến tranh thứ sáu : Thu hồi lãnh thổ bị Nga xâm chiếm (giai đoạn 2055 - 2060)

Hiện nay, Trung-Nga được coi là láng giềng hữu nghị, song chẳng qua là vì có cùng mục tiêu chống Mỹ, thực chất vẫn tồn tại sóng ngầm và cảnh giác lẫn nhau.

Sau khi giành thắng lợi trong 5 cuộc chiến tranh trước đó (khoảng năm 2050), Trung Quốc phải lên tiếng đòi Nga phải trả lại lãnh thổ đã xâm chiếm của Trung Quốc từ đời nhà Thanh, tạo dư luận trên toàn thế giới có lợi cho Trung Quốc, nhưng tốt nhất là khiến Nga một lần nữa bị giải thể, tách thành nhiều nước nhỏ.

Trước đây, Nga đã xâm chiếm tổng cộng khoảng 1,6 triệu km2 lãnh thổ của Trung Quốc, tương đương 1/6 tổng diện tích lãnh thổ lục địa của Trung Quốc hiện nay. Nga vẫn là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Trung Hoa, cho nên sau khi kết thúc 5 cuộc chiến tranh trước, sẽ là thời điểm thích hợp để lấy lại lãnh thổ bị Nga xâm chiếm từ đời nhà Thanh.

Mặc dù thời điểm này các phương diện về hải, lục, không quân và vũ trụ của Trung Quốc đã vượt Nga, nhưng rõ ràng đây là một cuộc chiến tranh nhằm vào một cường quốc hạt nhân, cho nên lúc đó Trung Quốc phải huy động mọi khả năng hạt nhân, như các loại vũ khí có khả năng đánh chặn hạt nhân tầm xa, tầm trung và tầm ngắn. Khả năng Nga đánh trả khi tiếp cận Trung Quốc là không thể, vì vào thời điểm này Nga đã không còn là đối thủ của Trung Quốc, chỉ có thể chấp nhận trả lại phần lãnh thổ đã xâm chiếm của Trung Quốc, nếu không cái giá phải trả là quá đắt.

Sau khi kết thúc 6 cuộc chiến tranh, Trung Quốc trở thành cường quốc kinh tế và quân sự duy nhất trên thế giới, Trung Quốc cùng với châu Âu, Mỹ, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản, châu Phi và Brasil thiết lập trật tự thế giới mới do Trung Quốc chủ đạo./.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

10 điều cân nhớ trước khi quyết định về VN để sống

10 điều cân nhớ trước khi quyết định về VN để sống 

1.      Tài chánh
2.      Tình người
3.      Con cháu
4.      Thời tiết
5.      Thức ăn
6.      Y tế
7.      An ninh
8.      Môi trường
9.      Luật pháp
10.    Chính trị

Cách đây 12 năm, lúc tôi được 49 tuổi, đã xa đất nước VN được 24 năm nghe tin chính phủ Cộng sản đổi mới chính sách, quên hết hận thù khúc ruột ngàn dặm, bỏ qua quá khứ, hướng về tương lai, đoàn kết một nhà …

Lúc đó tôi cũng như rất nhiều người Việt kiều so sánh một vài điều về tài chánh, về vật giá, về tình ruột thịt, bà con giữa xứ Mỹ và xứ VN… nhưng quên mất nhiều chi tiết  quan trọng mà mình ở đất Mỹ  thì không thấy được những cái sự việc khác rất thực tế đang xảy ra ở VN.

Sau 2 lần về thăm lại  VN năm 2000 và năm 2007 cùng với nhiều tin tức  về vô số vấn đề … trong 10 vấn đề nêu trên chỉ thấy phần lớn là xấu, nhất là vấn đề y tế, an ninh, luật pháp.
 

Tôi đã bỏ hẳn ý định về VN để nghỉ hưu


Đến ngày hôm nay, tôi vẫn còn biết có người bạn cùng khóa 23 ở bên Mỹ nhưng đang có vợ ở VN , một người bạn 23 ở Texas dự tính về VN để dưỡng gìa, một  bạn Việt kiều rất già có vợ trẻ, cứ sáu tháng ở VN, vài tuần về  Mỹ… Một sối Việt kiều dự tính về VN để sống  luôn …

Số còn lại mấy chục năm trước họ nhớ VN tha thiết, nhớ miệt mài, có về VN sống  thì "ăn đất, ăn cát cũng chịu"… sau đó họ xây vài ba căn nhà ở VN. Bây giờ đa số  họ không còn có cái tình cảm như những ngày xưa, bắt đầu bán dần tài sản nhà cửa ở VN và chỉ về VN thăm viếng mà thôi, và quyết định sẽ chết ở Mỹ…

Tôi nêu dưới đây là những câu chuyện rất thật mà tôi đã theo dỏi trên 20 năm và phỏng vấn họ nhiều giai đoạn, từ lúc họ nhỏ những giọt nước mắt nhớ về quê hương, lúc họ gởi tiền về VN xây nhà, cho đến lúc họ gặp tôi chấp tay xá xá lia lịa vì sợ, rất sợ cái gọi là đất nước Việt Nam của Cộng sản.

Chị Gẫm nói với tôi rằng " Chú Nam đừng phổ  biến những tin nầy sợ người ta hiểu lầm, anh chị là người vong bản quên đi đất nước quê hương của mình mà lại còn nói cái xấu nữa".

Những người bạn Việt kiều của tôi đang ở VN hay dự tính về VN tôi sẽ lần lượt phỏng vấn họ, hy vọng họ cho tôi biết những sự thật bây giờ và tương lai, bỡi vì họ quan niệm "người ta sống được thì mình sống được …", "đừng có hù nhé…", ".về VN thì sống mấy đời cũng không hết tiền, vật giá thì quá rẽ …",  "bên Mỹ nầy cực quá, mình về VN có nhà lớn hơn, có kẻ hầu người hạ, có tình bà con đậm đà thắm thiết, vui gấp ngàn lần ở Mỹ ….",  "mình đừng làm chính trị chống chế độ thì đâu có ai khó dễ gì được …"

Tôi không dám nói nhiều cũng ngại .các người bạn nầy sẽ ghét mình, thành thử cứ để thời gian và thực tế sẽ phơi bày trắng đen, biết đâu họ lại sống được như những  người khác, làm bạn với Công an hiền lành, thương dân…

Tôi cố gắng thật khách quan khi viết bài nầy, nhưng có thể còn rất nhiều thiếu sót, .nếu vô tình đụng chạm thì xin người đọc miển thứ và chỉ giáo thêm trong tinh thần xây dựng.


Sau đây là chi tiết 10 điều căn bản :

I. Tài chánh
Không có gì khó khăn khi so sánh lợi tức ở Mỹ hay ở ngoại quốc đối với lợi tức đầu người ở VN. 
Về VN sống thì có người giúp việc, có người nấu ăn, tiền hưu bổng xài cả đời không hết ….

Trước năm 2010 có thể nói rằng vật giá ở VN còn rẽ so với ngoại quốc.

Anh Thu ở xóm tôi mới về VN, trở qua Mỹ đầu tháng 4/2011 nói rằng vật giá ở VN bây giờ rất cao, thí dụ: Một tô mì Vit tiềm trong một tiệm ăn trung bình giá  khoảng VN 75.000,

II.   Tình người
Nếu Việt kiều về thăm viếng một thời gian ngắn thì thấy ai ai cũng đối xử với mình trong tình cảm đậm đà thân thiện.

Người VN mình tình cảm đậm đà nhưng không dễ gì bị "người dưng nước lã"  gạt, nhưng đau nhất trên đời là bị thân nhân bà con ruột thịt của mình gạt ngon ơ đau đớn lắm.

- Cô Nữ-Chị Hà: người Tuy Hòa, về VN xây nhà, lựa mấy đứa cháu ngoan hiền đứng tên. Một thời gian sau chúng nó đem cầm sổ ĐỎ phải bỏ tiền ra chuộc tức muốn oi mau…

- Vợ chồng ông Điều, dân Quảng Bình di cư, bị cô em vợ sang đoạt hết mấy căn nhà ở VN tức muốn đứng tim …

- Dì dượng bên bà xã của tôi ở San Diego, về VN cưới thằng chồng VN cho con gái bên Mỹ, sang đây cao thủ đánh cắp hơn USD 60.000, ông bà tức quá, bây giờ chỉ cầu xin Chúa và đức Mẹ mà thôi…

- Ngày Arpil-18-2011, trên Việt báo online tình mẹ con bà cháu ruột thịt tiêu tan chỉ vì tranh dành mảnh đất ở Thủ Thiêm …

- Cũng trên tờ Vietbao online, mục blog chuyện thật "Bà già ngu" bỏ tiền xây nhà ở VN, không ngờ mấy đứa em đem bán sạch, ở Mỹ một ổ bánh mì mà không có tiền mua, đấm ngực kêu trời …

Còn nhiều lắm chỉ toàn là những trường hợp bị những người ruột thịt của mình gạt gẩm mà thôi ….

Ai cũng nói "Không biết mấy người bất lương đó ra sao, chứ anh hay (chị )hay (cháu) hay (…) của tôi không như tụi đó đâu, gia đình tôi gia giáo, lễ nghĩa không lẽ họ dứt tình ruột  thịt hay sao …..

Xin thưa rằng những người bị gạt là những người đầu có sạn, những con cáo già, không dễ có  người  xa lạ nào gạt được họ đâu, nhưng mọi người nên nhớ là sau vài chục năm xa cách  Cộng Sản đã biến cải người dân, những người ruột thịt của mình thành những tay cao thủ "độc cô cầu bại", những Việt kiều bây giờ đối với khúc ruột ngàn dậm là những con cừu non mà thôi …

III.  Con cháu
Người già ở ngoại quốc thì nhớ  VN, còn về thăm VN thì nhớ con cháu ở ngoại quốc.

- Anh Tư-chị Gẫm: mê xóm Bóng, Nha Trang, 12 năm về trước nhất định về già sẽ về VN để sống, có nghèo cũng chịu. Bây giờ có 3 đứa cháu ngoại, 4 đứa cháu nội, tất cả đều ở Mỹ,…thương quá xá, xa một ngày cũng nhớ, thành ra cũng là một lý do bỏ luôn cái việc về VN để ở …

- Tôi có quen với một người bạn trẻ  trên dưới 50 tuổi dự trù tương lai sẽ về VN về vùng quê để dưỡng già. "Người ta sống được thì mình sống được …" nhưng người bạn đó chưa nghĩ tới đứa con trai một của mình ở bên Mỹ mà vợ chồng cưng nhất trên đời, nếu họ có vài đứa cháu nội không biết họ có dứt khoát bỏ con cháu bên Mỹ nầy mà về VN ở luôn hay không, chưa kể còn nhiều vấn đề khác nữa như vấn đề sức khỏe, an ninh …

IV.  Thời tiết
Quá nóng ở VN so với nơi cư ngụ của mình ở ngoại quốc.

Bà mẹ của người bạn trong sở , tuổi gần 80, mấy năm về trước lúc nào cũng đòi về VN để sống. Mùa Đông năm 2010 bà về thăm VN để sửa sọan về ở luôn,  tôi gặp bà trở về Mỹ…

Bà bảo tôi rằng sẽ chết ở bên Mỹ, không về VN nữa…
Hỏi mãi bà chỉ hé ra một chi tiết nhỏ thôi: "trời quá nóng, chịu không nổi...".

V.  Thức ăn
Đồ  ăn có thể ngon miệng hơn, rẽ tiền hơn …Gần đây tin tức hàng ngày đầy ngập những chất độc  trong thức ăn .không cần thí dụ...


VI.  Y tế
Ở VN tiền thuốc thang bệnh viện quá rẽ so với nước Mỹ nhưng kỹ thuật, vệ sinh thì quá …trừ việc đi trồng răng.

Trồng răng bên VN rất rẽ…khoảng USD 100/cái so với Mỹ khoảng  USD 1.000/cái.

Anh Tư-chị Gẫm: Về VN bị bệnh, trong lúc chờ mổ ở Nha Trang thấy ông bác sĩ còn bận đồ ngủ pyjama, mổ bệnh nhân dao kéo mổ xẽ máu me đầy chậu, ruồi nhặng .bu đầy, dùng nước lạnh trong vòi rửa xong mổ tiếp cho bệnh nhân thứ hai …

Tôi về VN lần đầu, chỉ có 3 tuần thôi mà bị hai thứ bệnh : tiêu chảy vì ăn cây kem và ho vì ngủ dưới bốn cây quạt trần …

Khi bị bệnh thì việc đầu tiên là tôi muốn bay trở về Mỹ lập tức vi thuốc ở VN không trị nổi …

Rất nhiều người già về VN chơi bị bệnh, con cháu gởi  phi cơ cho họ trở về Mỹ liền ngay, như những người còn trẻ cũng đổi vé phi cơ trở về Mỹ khi biết bệnh của mình hơi bị nặng …

VII.  An ninh
Quá tệ, cướp giật ở thành thị, trộm cướp ở thôn quê …

- Cô em vợ  vượt biên lúc 14 tuổi, sang Pháp lập gia đình, về VN thăm lúc 34 tuổi cứ tưởng xả hội VN giống bên Pháp, bị cướp giựt xách tay ngay chợ Bến Thành, mất hết giấy tờ làm việc với Công An sợ quá bây giờ không dám về VN …

- Anh Tư-chị Gẫm: mê xóm Bóng, Nha Trang, về xây nhà ở Thành, lúc về thăm VN bị trộm, bị cướp vài lần, nhà cửa giao cho đứa em xây bất hợp pháp, bây giờ cho không chánh quyền để đở tốn tiền thuê nhân công phá bỏ….

VIII.  Môi trường 
Từ không khí, nước  sông, nước hồ  ô nhiểm đầy bệnh truyền nhiểm như hepatitis, bệnh lao, bệnh lãi …

Nếu sống ở ngoại quốc với những điều kiện vệ sinh khi đã quen thì về VN mà tính ở luôn thì thì cũng phải là  một  người không bao giờ sợ bệnh, không sợ dơ và thật sự thương xứ VN lắm đó …

IX.   Luật pháp
Luật rừng, hối lộ là qua được hết, làm ăn lớn mà chi không đủ thì cũng có ngày bỏ của chạy lấy người …

Công an là vua, bỏ tù bất cứ ai chống chế độ một cách hợp pháp, ai ai cũng biết chẳng cần thí dụ …

X.   Chính trị
Quá tệ đảng CS tàn ác độc tôn, bỏ tù thủ tiêu những người yêu đất nước, thương dân tộc, nói ra sự thật,  kể cả những đãng viên lâu đời …

Dân chúng sợ sệt, không có dân chủ , nếu sống quen ở nước tự do thì không biết có chịu nổi cảnh sống nầy hay không… Chắc ai cũng biết, không cần thí dụ …


Để kết luận, tôi mượn lời của ông Khánh Hưng "…Ở trên trái đất nầy, không hề có thiên đàng. Điều mà anh và tôi tìm kiếm không phải là một xã hội hoàn hảo, mà là một xã hội ít có sự bất công hơn, ít có sự lừa dối hơn, và ít có cái xấu hơn.

Trong ý nghĩa nầy, thì nước Mỹ là một mô hình tốt hơn vạn lần so với cái xã hội Việt Nam Cộng Sản, nơi mà sự ác, sự bất công, và sự lừa dối đang thống trị xã hội…"


Dân Đen –Đệ Nhị Bảo Bình
Oklahoma city
Arpil-19-2011